Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bên trong phòng, Lâm An áp tai vào cánh cửa gỗ khép hờ, nhón gót chân cố sức vểnh tai nghe lén xem mẹ và ông chú đẹp trai đang nói gì, nhưng cách âm của khách sạn quá tốt, cô bé chẳng nghe được chữ nào.
“Anh hai, anh mau ra đây nghe phụ em với! Em chả nghe thấy cái gì sất!”
Lâm Kỳ cắm mặt vào những dòng code xanh đỏ trên laptop, mặc kệ tiếng réo gọi của em gái. Sự nhạy bén của một thiên tài sáu tuổi mách bảo cậu rằng, thái độ xù lông nhím, phòng thủ tột độ của mẹ khi đối diện với người đàn ông kia là cực kỳ bất thường. Mẹ cậu luôn điềm đạm, tao nhã, chưa bao giờ mất kiểm soát cảm xúc như vậy.
Đôi bàn tay nhỏ xíu của cậu lướt trên bàn phím như múa. Tuy chưa từng đến trường, nhưng nhờ IQ vượt trội và sự dạy dỗ của Phùng Lệ Quân, Lâm Kỳ đã sớm trở thành một hacker siêu hạng, thông thạo hai ngoại ngữ và khả năng điều tra thông tin siêu phàm.
Thấy anh trai ngó lơ mình, Lâm An hậm hực chạy tới, đập tay xuống bàn: “Anh không nghe em gọi à? Cứ cắm mặt vào cái máy tính đó làm gì thế?”
Lâm Kỳ đẩy gọng kính, nghiêm túc phân tích: “Tiểu An, em dùng cái đầu nấm của em mà suy nghĩ đi. Mẹ và chú đẹp trai đó hoàn toàn không có máu mủ ruột rà. Vậy tại sao mẹ lại gọi ổng là chú? Khoảng cách tuổi tác của họ rõ ràng không nhiều đến mức đó.”
“Không có máu mủ? Thế tại sao cái mặt anh lại đúc cùng một khuôn với chú ấy như vậy chứ?”
Lâm Kỳ nhíu mày. Chính điểm này làm cậu đau đầu nhất. Nếu chỉ là người dưng, sao cậu lại có thể giống người đàn ông đó đến mức hoàn hảo như thế? Chẳng lẽ… giữa mẹ và ông chú kia từng xảy ra chuyện tình ái mờ ám, cấm kỵ?
“Anh hai, em cá 100% ông chú đẹp trai đó chính là ba ba ruột của chúng ta! Nhưng tại sao mẹ cứ khăng khăng giấu giếm, nói dối là ba chết rồi? Chuyện này phải nhờ cái đầu thiên tài của anh phá án thôi.”
Lâm Kỳ nhếch mép, ánh mắt sáng rực sự tự tin: “Em yên tâm, anh sẽ lột trần sự thật sớm thôi. Nhưng theo quan sát của anh, mẹ đang dùng mọi cách để xua đuổi, trốn tránh ổng. Nếu chúng ta muốn có ba, chúng ta phải làm ‘chim xanh’ tạo cơ hội cho họ tiếp xúc, va chạm thân xác nhiều hơn. Em hiểu ý anh không?”
Lâm An cười toe toét, đập tay với anh trai “đét” một cái: “Hiểu liền! Hợp tác vui vẻ!”
Đêm đó, Lâm Nhạc trằn trọc không chợp mắt nổi. Để tránh việc Mộ Thần nhởn nhơ ra vào khách sạn như chốn không người, rồi lỡ anh phát hiện ra huyết thống của hai đứa trẻ, cô vội vàng lên mạng tìm thuê một căn hộ chung cư cao cấp có an ninh nghiêm ngặt. Nếu anh biết sự thật, với quyền lực của Mộ thị, anh chắc chắn sẽ cướp đi sinh mệnh của cô.
Sáng hôm sau, cô xin nghỉ làm một buổi, dồn dập dọn đồ đạc chuyển thẳng sang khu chung cư mới thuê.
Thấy mẹ hối hả đóng gói hành lý, Lâm An chớp mắt hỏi: “Mẹ ơi sao tự dưng lại chuyển nhà gấp thế ạ?”
Lâm Nhạc quệt mồ hôi trên trán, gượng cười: “Ở khách sạn bất tiện chật chội quá. Mẹ thuê được căn hộ này rộng rãi, an ninh siêu tốt, mẹ đi làm cũng yên tâm để hai đứa ở nhà hơn.”
Lâm Kỳ khoanh tay đứng nhìn, đưa mắt ra hiệu bí mật cho Lâm An. Cô bé hiểu ý, vỗ tay reo lên: “Tuyệt quá! Ở đây con có được phòng công chúa riêng không ạ? Để con đi thám thính xem sao!”
Nói rồi, Lâm An lạch bạch chạy tót vào phòng ngủ, đóng chặt cửa lại. Cô bé lén lút rút chiếc điện thoại nhỏ xíu ra, bấm số gọi đi.
Lúc này, tại văn phòng Chủ tịch Mộ thị, Mộ Thần đang vùi đầu vào đống tài liệu chất đống. Thấy số máy lạ gọi đến, anh định bấm tắt, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào anh lại nhấn nghe.
Một giọng nói thì thầm, nhỏ xíu vang lên từ đầu dây bên kia: “Chú siêu đẹp trai, mẹ Nhạc Nhạc gói ghém tụi cháu chuyển nhà trốn chú rồi.”
Mộ Thần khựng lại, đuôi lông mày nhếch lên: “Cháu là Lâm An?”
“Dạ chuẩn luôn! Cháu lén báo tin tình báo cho chú thế thôi, cháu cúp máy đây, mẹ phát hiện là chết dở.”
“Tút… tút…”
Mộ Thần nhìn màn hình điện thoại đã tắt ngóm, buồn cười lầm bầm: “Con ranh con này mưu mô ra phết, làm sao nó biết số điện thoại cá nhân của mình nhỉ?”
Nhớ đến việc Lâm Nhạc cuống cuồng chuyển nhà trốn anh, nụ cười trên môi anh vụt tắt. Cô ấy ghét việc anh tiếp cận bọn trẻ đến thế sao? Hay cô ấy đang cất giấu bí mật động trời gì?
Anh mở mục tin nhắn, gõ nhanh một dòng gửi lại cho số máy của Lâm An: “Gửi địa chỉ mới cho chú.”
Gửi xong anh lại tự gõ đầu mình. Nhóc con năm tuổi rưỡi, biết đọc chữ không mà gửi tin nhắn? Đang định thu hồi để gọi lại thì “Ting”, một tin nhắn định vị GPS cực kỳ chính xác được gửi lại từ máy của Lâm An.
Mộ Thần há hốc mồm kinh ngạc. Mới tí tuổi đầu đã sử dụng công nghệ nhoay nhoáy, thông minh lanh lợi đến mức này. Nhạc Nhạc dạy con kiểu gì mà giỏi thế nhỉ?
Nhưng khi anh ấn mở địa chỉ Lâm An vừa gửi, đôi mắt anh nheo lại, khóe môi cong lên một nụ cười tà mị đầy nham hiểm.
Lâm Nhạc à Lâm Nhạc, em chạy đông chạy tây, bỏ đống tiền ra thuê một căn chung cư an ninh bậc nhất thành phố, nhưng em lại ngu ngốc cắm đầu vào đúng khu chung cư hạng sang do Tập đoàn Mộ thị làm chủ đầu tư.
“Đồ ngốc, chủ nhà của em tối nay sẽ đến kiểm tra phòng đấy, rửa cổ đợi đi!” Mộ Thần cười gằn, tâm trạng phấn khích tột độ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận