Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đưa cho tôi đi, cảm ơn anh.” Dung Cẩn nhận lấy mèo Ba Tư, xoay người muốn đi tắm cho nó.
Lạc Ngôn Phong lúc này đã đứng lên, Dung Cẩn đi tới bên cạnh anh ta muốn tiễn khách nói:
“Ngôn Phong…”
Nhớ tới anh đã biết thân phận của mình, Dung Cẩn rất tự giác bỏ đi hai chữ anh trai khiến mình mất tự nhiên kia: “Anh về trước đi, em tắm cho Miêu Miêu một chút, nếu không lát nữa nó sẽ bị cảm.”
Không chấp nhận, cũng không từ chối, là sao đây?
Lạc Ngôn Phong mất mát đồng thời cũng dấy lên một tia hy vọng: “Cần anh giúp không?”
“Không cần.” Dung Cẩn nói: “Em tự làm là được, đông người nó sẽ sợ.”
Cho dù biệt thự có rất nhiều người hầu, nhưng chuyện tắm rửa và cho mèo ăn, Dung Cẩn cũng không giao cho người khác, có thể thấy được mức độ yêu thích của cô đối với mèo như thế nào.
Lạc Ngôn Phong gật đầu, nói tạm biệt, lúc xoay người đi tới bên cạnh Phó Quân, hai người đều mơ hồ thấy được địch ý trong đáy mắt đối phương.
Sau khi Dung Cẩn tắm rửa xong ôm mèo ra, thấy Phó Quân còn ở trong phòng ngủ của mình, có chút kinh ngạc hỏi: “Phó Quân, anh còn có chuyện gì không?”
Phó Quân đang muốn mở miệng, ánh mắt liếc tới tay Dung Cẩn thoáng chốc ngưng lại, ngay sau đó, bắt lấy cổ tay cô: “Cô chấp nhận lời cầu hôn của anh ta rồi?!”
Dung Cẩn bị hành động của Phó Quân làm cho sợ ngây người, trong nháy mắt không quan tâm tới lời nói của anh: “gì cơ?”
“Tôi hỏi cô.” Sắc mặt Phó Quân coi như là bình tĩnh, nhưng tay cầm cổ tay cô càng chặt hơn: “Có phải đã chấp nhận lời cầu hôn của anh ta rồi hay không?”
Dung Cẩn theo ánh mắt của anh nhìn về phía chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình mà giật mình, chiếc nhẫn quên không trả lại cho anh ấy!
Còn nữa, anh ta nói trắng ra cũng không phải cầu hôn, không có hoa còn chưa tính đến, sao còn đeo nhẫn cho cô?
“Không phải.” Nói xong cô lấy nhẫn xuống: “Trong lúc lơ đãng được đeo lên, quên trả lại cho anh ấy.”
Nói xong lại có chút nghi hoặc, chuyện này thì liên quan gì đến Phó Quân? Hành động này của anh có phải quá khác thường hay không?
Phó Quân thở phào nhẹ nhõm, cũng buông cổ tay nàng ra: “Xin lỗi.”
“Không sao. Chỉ là,” Dung Cẩn hỏi: “Anh còn có chuyện gì không?”
Phó Quân dừng lại, nhìn cô thật lâu: “Tôi và Lý Thiến Như không phải đang trong quan hệ yêu đương.”
Dung Cẩn hơi kinh ngạc, không chỉ kinh ngạc với nội dung lời nói của anh. Còn ngoài mục đích anh đích thân nói lời này với cô là gì: “Vậy nên?”
Phó Quân nhất thời chán nản, xoay người nói: “Cho nên kính mong Cẩn tiểu thư sau này đừng cố gắng xe duyên nữa.”
Anh nói xong cũng không quay đầu lại mà rời đi ngay.
Dung Cẩn thật lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần lại, là cô hiểu lầm quan hệ của hai người họ sao?
Dựa theo thiết lập trong tiểu thuyết, nữ sinh kia không phải là bạch nguyệt quang trong lòng Phó Quân sao?
Hơn nữa hôm trước không phải bọn họ còn hẹn hò ban đêm sao?
Dung Cẩn không hiểu có chuyện gì xảy ra, lập tức tạm thời vứt chuyện này ra sau đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận