Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

có tới không?
] [ Có ảnh chụp không?
Người thật lớn lên trông như thế nào hả?
] [ Ha ha ha, chân dài hay không, thật ra tôi không xem nhân phẩm chỉ xem chân, nếu dài thì tôi có thể ủy khuất hai con mắt mà nhìn nhiều chút.
] Nữ sinh thấy lời nói như vậy, không hiểu sao có chút ghê tởm.
Một đám con trai lớn rồi không lo học hành lại ở đây nói lời đều giả như vậy, dám bình phẩm xem thân thể người khác chỗ này không đẹp chỗ kia không tốt, sao không nhìn lại mình có bao nhiêu điểm tốt?
Đường Đường không biết trên Tieba sôi động như vậy, bởi vì Minh Thiếu Diễm lại gửi cho cô một tin nhắn!
[ Tan học ] Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng bị Minh Thiếu Diễm nói thành một câu trần thuật.
Đường Đường nhớ Minh Thiếu Diễm đã nhắc cô đi học không được nghịch điện thoại.
[ Chú nhỏ, có phải chú xem thời khóa biểu của cháu không?
] Minh thiếu Diễm hồi âm có phần trào phúng.
[ Muốn thời khóa biểu sao?] Đường Đường:……..
Đường Đường quyết định lảng sang chuyện khác để tránh bất hòa với Minh Thiếu Diễm.
[ Vừa mới học xong tiết toán, cháu có chút nghe không hiểu!] Ngay sau đó Minh Thiếu Diễm hồi âm, [ Chỉ là có chút nghe không hiểu?
] Đường Đường lại một lần nữa bị nghẹn, Minh Thiếu Diếm có thể sống đến tận bây giờ, không bị người ta đánh chết đúng là số tốt.
Lòng tự trọng bị tổn thương, Đường Đường không muốn hồi âm lại.
Qua gần một phút đồng hồ, Minh Thiếu Diễm lại nhắn tin qua.
[ Giữa trưa Jason sẽ đưa cơm tới trường học.
] Đường Đường nhìn tin nhắn ba giây, quyết định sẽ quên chuyện vừa rồi, [ Cảm ơn chú nhỏ.
] [ Học đi, chăm chỉ nghe giảng.
] ………
Được.
Đến tiết tiếp theo, Đường Đường tương đối nhẹ nhàng, vì đó là tiết tiếng Anh.
Cũng giống với tiết toán, trước một ngày sẽ phát một tờ đề thi, ngày hôm sau thì giải bài, có điều phần trước nhất chính là phần luyện nghe.
Đường Đường từ trong tập đề thi tìm ra bài học hôm nay, vừa lấy đề ra thì đài đã phát băng nghe.
Đường Đường còn chưa kịp đọc đề, nhưng mà cũng không có gì khó.
Đối với một người nói tiếng anh mười mấy năm như cô, âm thanh nghe được và bài thi trước mắt này so với tiếng Trung cũng không có gì khác nhau.
Đoạn băng nghe sẽ được nghe đi nghe lại hai lần, Đường Đường vừa nghe vừa làm đề.
Chờ đến khi băng được phát xong, cô cũng vừa lúc làm xong bài, hiện giờ đã hoàn thành phần bài đọc đầu tiên.
Trong lớp vang lên vài tiếng nói chuyện, đa số đều nói câu cuối trong bài nghe khó.
Sau đó giáo viên nói ra đáp án chính xác, lập tức có tiếng hoan hô, cũng có tiếng than thở.
Đường Đường nữa nhìn lại đáp án mình vừa chọn, hoàn toàn đúng.
Giáo viên tiếng anh nghe học trò kêu rên cười nói,
“Hôm nay bài nghe tương đối khó, những ai làm sai một câu giơ tay.”
Một, hai người.
“Sai hai câu giơ tay.”
Thưa thớt vài người, đến khi giáo viên nói đến năm câu, người giơ tay ngày càng nhiều, Đường Đường trước sau vẫn không giơ tay.
Mỗi một bạn học khi giơ tay đều liếc mắt qua nhìn Đường Đường, thấy cô vẫn luôn không giơ tay, một đám nở nụ cười.
Một người trong đó nhỏ giọng nói
“Thi tiếng Anh chỉ được hai mươi điểm, cậu nghĩ xem cô ta làm được bao nhiêu câu?”
Sau phần thi nghe sẽ chính thức giảng đề, đến đây giáo viên đưa ra chủ ý.
Cô sẽ không giảng mà là để cho học sinh tự mình giảng, mỗi người một câu nói ra đáp án của mình, tiếp theo sẽ giải thích vì sao chọn đáp án đó.
Đường Đường vừa lúc ở tổ một, nhìn nhìn một chút thấy mình phải làm câu bảy.
Mọi người làm rất nhanh, chẳng mấy chốc là đến chỗ của Đường Đường.
Giáo viên tiếng Anh nhìn Đường Đường đứng dậy, lúc này mới nhớ cô là người mới, cũng thuận theo mà nhớ tới thành tích môn tiếng Anh của Đường Đường lúc trước, đúng là thảm không nỡ nhìn.
Đang muốn mở miệng bảo Đường Đường ngồi xuống, xem xem rốt cuộc cô có theo kịp bài không, kết quả còn chưa có nói ra miệng, Đường Đường đã đọc ra đáp án chính xác.
“Câu này chọn đáp án C.”
Cả lớp nhanh chóng cúi đầu.
ĐM, mình cũng chọn C, cả lớp cùng hoài nghi, chả lẽ mình chọn sai?
Đáp án đúng, là hỏi bạn học phía trước ư?
Bạn học phía trước là vẻ mặt mơ hồ, cả quá trình bọn họ không nói với Đường Đường câu nào.
Đường Đường nhớ tới các bạn vừa rồi nói đáp án còn phải giải thích.
Vì thế Đường Đường cũng nói lý do vì sao lại chọn đáp án này.
Cô nói với cách phát âm tiếng Anh chuẩn.
Không biết vì sao khi cô đọc từ đơn lại đem đến một cảm giác dễ nghe nói không nên lời.
Nghe giải thích xong, giáo viên vừa lòng gật gật đầu,
“Trả lời rất tốt, các bạn khác nghe có hiểu không?”
…….Bọn họ đọc đề đều hiểu, nhưng giờ thì lại có chút không hiểu.
Tiếng Anh hai mươi điểm trong truyền thuyết, sao có thể làm đúng được, hơn nữa đề này cũng đâu có dễ.
Hôm nay là lễ nên bọn mình quyết định sẽ tặng chương cho mọi người.
Hôm nay và ngày mai đều có một chương nhé!!!
Mong mọi người ủng hộ~ Những bạn học giỏi môn tiếng Anh vẫn nghĩ ra một lý do, ví như đề này đối với bọn họ mà nói xác thật rất đơn giản, vì thế Đường Đường làm đúng thì cũng không phải chuyện gì lớn.
Nhưng những học sinh không giỏi tiếng Anh vừa lúc làm sai câu này thì có chút ngốc.
Đường Đường hai mươi điểm cũng có thể làm được đề này, còn chính mình tốt xấu thì cũng có thể thi một trăm hai mươi lại không thể làm được?
Đường Đường trả lời xong bình tĩnh ngồi xuống, mà những người đang chuẩn bị tốt để chế giễu cô cứng đờ quay lại, một lần nữa đem tầm mắt dừng trên bài thi của mình.
Chuyện này và tưởng tượng của bọn họ không giống nhau!
Giáo viên tiếng Anh thật vừa lòng, lại khen Đường Đường hai câu mới bắt đầu tiếp tục giảng đề.
Trong lớp lại tiếp tục khôi phục không khí an tĩnh quỷ dị khiến người ta hít thở không thông.
Một lát sau nữa, nữ sinh ngồi trước Đường Đường không nhịn được quay đầu lại nhìn cô một cái.
Kết quả thấy Đường Đường tay cầm bút, soàn soạt viết đáp án của câu cuối cùng.
Tốc độ này chắc là đánh lụi đi, cho dù làm bài bình thường thì cũng quá khoa trương rồi, đến Phong Khinh Dương học giỏi tiếng Anh nhất trong lớp cũng không làm nhanh như vậy!
Đường Đường không biết bạn nữ phía trước đang nghĩ cái gì, khi cô viết xong đoạn văn rồi thì giáo viên mới giảng đến bài đọc hiểu thứ hai.
Đường Đường chờ giáo viên giảng xong hết thì cô chỉ cần so sánh đáp án là ổn.
Thời gian còn dư lại, Đường Đường trộm lấy ra sách toán, tiếp tục gian nan sự nghiệp ôn tập toán học của mình.
Học sinh trong trường trung học phụ thuộc vì chất lượng học tập nên lớn đa số đều ở nội trú trong trường, không muốn nội trú thì có thể xin học ngoại trú.
Rất nhiều học sinh con nhà giàu không muốn chịu sự quản lý của cha mẹ nên đều lựa chọn ở trường, vì thế điều kiện nơi nghỉ ngơi và nhà ăn trong trường tốt hơn những trường học khác rất nhiều.
Thẻ học sinh của Đường Đường còn chưa có, lúc trước còn đang nghĩ xem có thể mượn thẻ cơm của ai đó không, may mắn Minh Thiếu Diễm đã gửi tin nhắn nói buổi trưa Jason sẽ đem cơm qua.
Dựa theo chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Minh Thiếu Diễm thì Jason rất có khả năng sẽ đưa cơm lúc mười hai giờ đúng.
Để Jason xuất hiện ở lớp cũng không tốt lắm, cho nên khi tiết cuối cùng vừa kết thúc, Đường Đường ngay lập tức ra khỏi phòng học gọi điện thoại cho Jason nói cô sẽ tự xuống lầu lấy cơm trưa.
Chân trước Đường Đường vừa đi, các bạn học chịu áp lực trong hai tiết rốt cuộc cũng dám lớn tiếng nói chuyện, bọn họ đều nháo nhào ồn ào thảo luận.
Mức độ kiên nhẫn của nam sinh đối với nữ sinh vẫn cao hơn nữ sinh rất nhiều, đặc biệt là đối với những nữ sinh xinh đẹp.
Hai tiết học qua đi, Đường Đường không lớn lối cũng không khiến người khác phải ngại, thái độ của những nam sinh nói về Đường Đường so với trước hai tiết trước đã khác nhau một trời một vực.
Các nữ sinh vẫn giữ nguyên lập trường, không thích chính là không thích.
“Khẳng định không phải cậu ta tự làm, câu đó tôi làm còn sai mà.”

“Lúc này mới hai tiết thôi, có thể nhìn ra được thứ gì chứ.
Lúc cậu ta vừa mới vào chương trình không phải cũng giả bộ rất tốt sao.”

“Đúng vậy, vừa mới bắt đầu thì có thể nhìn ra được cái gì.
Đợi qua được mấy ngày sẽ tự giác lộ nguyên hình thôi.”
Nghe được những lời này, tâm trạng của những người còn lại có chút phức tạp, ví như hai nữ sinh ngồi trước Đường Đường.
Cho dù chỉ mới ngồi gần trong hai tiết thôi, nhưng họ có thể cảm giác được Đường Đường là người vô cùng lễ phép, nói cùng mấy câu thôi là có thể cảm giác được cô ấy được dạy dỗ rất tốt.
Thật sự một chút cũng không giống giả bộ.
Nghe âm thanh thảo luận ríu rít trong lớp, hai người liền đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài, khi đi ngang qua bàn học của Đường Đường liền nhìn thoáng qua bài viết tiếng Anh của cô.
Chữ viết xinh đẹp ngay lập tức hấp dẫn lực chú ý, nhìn nhiều thêm vài giây, câu chữ lưu loát, ngữ pháp chuẩn, hơn nữa thậm chí còn có vài từ đơn mà các cô cũng không hiểu…
Yên lặng lấy điện thoại ra tra nghĩa của mấy từ đơn này, xác nhận không phải Đường Đường viết loạn, hai người liền nhìn nhau, đột nhiên họ cảm thấy những tin đồn trên mạng đều là đánh rắm.
Đây không phải là từ vựng của tiếng Anh cấp ba, người thi tiếng Anh được hai mươi điểm thì sao có thể viết bài văn như vậy.
Dưới tầng, Jason và cô Lưu chủ nhiệm đang nói chuyện, Đường Đường bình tĩnh xuống lầu trong ánh mắt nóng rực của một đám người, sau đó chào hỏi cô Lưu.
Hôm nay tâm tình cô Lưu thực sự không tồi, luôn miệng khen biểu hiện của Đường Đường, “nếu không đăng kí sẽ không được phép

Bình luận (0)

Để lại bình luận