Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âm hộ ẩm ướt hơn chỗ bên cạnh nhưng chút ẩm ướt ấy hoàn toàn có thể xem nhẹ, chỉ cần cọ ngón tay vào là khô cạn, cưỡng ép chui vào bên trong sẽ gây đau đớn.
“Ta không sợ đau.” Lúc này Yến Tuyền đang xúc động mạnh, chỉ muốn mau chóng ăn phân thân của hắn vào bụng. Chỉ có bị hắn nhét đầy, nàng mới cảm thấy hiện tại hắn thuộc về nàng.
Nghe nàng nói vậy, Tống Thanh Dương vừa bực mình vừa buồn cười, giơ tay nhéo bầu ngực đẫy đà của nàng, nói: “Muội không sợ, ta sợ.”
Yến Tuyền cắn môi, nhớ đến cái gì đó, bèn vươn tay lấy túi tiền bên cạnh, tìm được lọ xuân dược mà mình lấy trộm được. Dâm Dương Hoắc tinh đã chạy trốn, Thái Cấn Sinh không có xuân dược để bán, có lẽ về sau loại thuốc này sẽ tăng giá.
Suy nghĩ lan xa, Yến Tuyền lắc đầu, nhanh chóng dẹp hết suy nghĩ, đang định uống thuốc thì lại bị Tống Thanh Dương ngăn cản.
“Thân thể của muội chỉ cần chạm vào sẽ chảy nước, cần gì phải uống thứ này. Để ta dạy muội.” Tống Thanh Dương lại nắm tay nàng kéo xuống giữa hai chân, tìm kiếm hoa đế ẩn nấp giữa khe thịt, nhẹ nhàng xoa nắn.
“Ưm…” Nhẹ nhàng đụng vào, Yến Tuyền đã không nhịn được khẽ hừ một tiếng, hiệu quả rất rõ rệt.
Tống Thanh Dương bịt miệng nàng để che khuất tiếng rên rỉ: “Suỵt! Đừng bị xa phu nghe thấy.”
Yến Tuyền gật đầu, có lẽ là vì mới khóc nên giờ đây, đôi mắt tròn xoe của nàng bị phủ một lớp sương mù, phối hợp với vẻ nhút nhát kiều mị trên gương mặt, trông vừa ngây thơ vừa dâm đãng, Tống Thanh Dương không nhịn được lại cúi đầu hôn lên mặt nàng.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, lần đầu tiên Yến Tuyền mò mẫm tìm hiểu rõ ràng bí mật giữa hai chân mình. Đúng như lời nói của hắn, mới xoa nắn mấy cái mà dòng nước dính nhớp đã chảy ra từ thân thể của nàng, ngón tay dính nước trơn trượt.
“Ướt… Ướt rồi… Biểu ca vào đi.”
“Không vội, đâm ngón tay vào trong thử trước đã.” Tống Thanh Dương kêu nàng tự đâm ngón tay vào tiểu huyệt.
Yến Tuyền do dự một chút, cuối cùng vẫn làm theo lời hắn, tự đẩy hai cánh hoa của mình ra, tìm kiếm hang động bí ẩn che giấu bên trong, thò ngón giữa vào bên trong để dò xét.
Thịt mềm quấn quanh ngón tay, vừa ướt vừa chặt, mềm mại không gì sánh bằng. Bây giờ Yến Tuyền đã biết vì sao mỗi lần hắn đều mất kiểm soát, bị thịt mềm quấn quanh quá thoải mái, ngay cả ngón tay cũng thích xúc cảm này, huống chi là cây gậy lớn của hắn.
Yến Tuyền cong ngón tay, chạm vào thịt mềm trên vách hang, cảm giác tê dại truyền đến từ đầu ngón tay, ngay cả sợi tóc cũng sung sướng.
Nàng đang cảm thụ sự tê dại này thì ngón tay của Tống Thanh Dương kề sát tay nàng, cũng chen vào hang động căng chặt ấy.
“A…” Động thịt bị căng ra, Yến Tuyền khẽ kêu lên: “Sâu quá…”
Nàng chỉ đút vào một khúc ngón tay, hắn lại nhét cả ngón tay vào. Ngón tay của hắn không mảnh khảnh như nàng mà vừa to vừa dài, một ngón to bằng hai ngón của nàng, hắn vừa cử động sẽ mang theo ngón tay của nàng di chuyển, chỗ sâu chỗ nông đều bị sờ mó một lần. Cảm giác mới lạ ấy khiến Yến Tuyền sung sướng không kiềm chế được.
“Ha ưm…” Tiếng rên rỉ không thể áp chế phát ra từ miệng nàng, dòng nước lại càng không kìm nén được mà chảy ồ ạt ra bên ngoài. Yến Tuyền không chịu nổi nhưng hắn lại đột nhiên dừng động tác, rút ngón tay ra.
Sao vậy? Yến Tuyền không biết hắn định làm gì, cúi đầu nhìn xuống thì thấy hắn đỡ gậy thịt chọc lên. So với cây gậy lớn cứng rắn này, ngón tay của hắn nhỏ hơn nhiều, chẳng trách mỗi lần hắn tiến vào, nàng đều cảm thấy chịu không nổi.
Gậy thịt đứng trong không khí lạnh đã lâu, bây giờ chạm vào huyệt thịt đã được ủ ấm nóng hừng hực, cho nàng cảm giác hơi lành lanh. Tống Thanh Dương đỡ cây gậy cọ xát mấy cái, dòng nước trơn trượt chảy lên thân gậy, sau đó vội vã đâm gậy vào hang động vừa ướt vừa nóng của nàng, dùng nhiệt độ cơ thể của nàng ủ ấm gậy thịt bị đông cứng lạnh lẽo.
“Shhh… Sướng quá, bất kể lúc nào tiến vào, thân thể của muội đều khiến ta sung sướng đến nỗi sống lưng tê dại.”
Yến Tuyền há miệng hít thở thật sâu, mãi mà không nói được một lời. Nàng mới là người sung sướng, rõ ràng đã cùng hắn làm rất nhiều lần nhưng mỗi lần hắn tiến vào vẫn sẽ khiến nàng sướng đến nỗi khó mà chịu nổi, chỉ còn cách há miệng hô hấp thì mới kìm nén được tiếng rên rỉ.
Huyệt thịt co thắt mấp máy, quấn chặt cự vật của hắn. Tống Thanh Dương chậm rãi nâng eo đâm lên trên. Tư thế ngồi kiểu này sẽ đâm vào sâu hơn bình thường, gậy thịt chôn sâu trong thân thể của nàng, thọc mở hoa tâm ở chỗ sâu nhất của nàng.
“Đau, sâu quá.” Cổ tử cung bị đâm mở, đau đớn này khiến Yến Tuyền nhớ lại lần đầu tiên ân ái cùng hắn, bị hắn đâm rách màng thịt cũng đau cỡ này.
“Cái miệng nhỏ trong cơ thể của muội mút lấy ta.” Cổ tử cung rất hẹp hòi, bị đâm mở một chút xíu tạo thành lực hút như thể có một cái miệng nhỏ đang mút quy đầu của hắn, khiến hắn sướng đến nỗi eo run lên, luyến tiếc rút ra.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn bận tâm đến cảm giác của Yến Tuyền nên hơi rút ra một chút, chẳng qua mỗi lần xâm nhập vào bên trong, hắn vẫn sẽ cố ý thọc vào cổ tử cung nho nhỏ của nàng.
Dần dà, cảm giác đau đớn không còn, thay vào đó là cảm giác tê mỏi khó có thể miêu tả thành lời truyền đến từ bụng Yến Tuyền, từng dòng chất lỏng nóng bỏng đặc sệt chảy ra từ tử cung, xối lên cự vật kiêu ngạo ngang ngược của hắn.
“A… A a…” Yến Tuyền thật sự không chịu nổi động tác kịch liệt này, cho dù há miệng hô hấp cũng không thể giảm bớt tiếng rên rỉ. May mà lúc này xe ngựa đã chạy đến chợ, tiếng ồn ào trong chợ che lấp tiếng rên rỉ yêu kiều của nàng, không đến nỗi bị mã phu chỉ cách một tấm rèm cửa nghe được.
“Biểu ca, sắp… Sắp ra rồi.” Yến Tuyền ôm chặt cổ Tống Thanh Dương, run rẩy thân thể tiết thân một lần, nhục huyệt co thắt thật mạnh, quấn chặt cự vật của hắn, khiến hắn không thể nhúc nhích.
Tống Thanh Dương cũng sướng đến nỗi hít hà liên tục, cắn răng kìm nén sự quấn quýt của nàng, tránh cho bị nàng kẹp bắn, nhanh chóng phân tâm trò chuyện với nàng: “Quỳ dưới làn váy thạch lựu khó thoát thân, câu nói này không sai chút nào, tiểu bảo bối của muội vừa hăng hái, bên trong quấn chặt đến nỗi khiến máu của ta chảy không được.”
Lúc này linh hồn của Yến Tuyền vẫn đang lơ lửng trên chín tầng trời, không đáp lại lời nói của hắn. Tống Thanh Dương ôm nàng hôn lên má nàng, cực kỳ thích dáng vẻ đôi mắt kiều mị, thở dốc yếu ớt này của nàng.
Yến Tuyền bình tĩnh lại, không chờ nàng hoàn hồn, Tống Thanh Dương đã bắt đầu đâm thọc. Tiểu huyệt vừa cao trào xong đang là lúc nhạy cảm nhất, hoàn toàn không cần hắn đâm nhiều lần thì đã lên đỉnh lần nữa, dâm thủy chảy ướt chân của hai người, nệm xe cũng bị làm ướt một vũng, cuối cùng khi xe ngựa chạy đến trước cổng nhà, Tống Thanh Dương mới nhanh chóng bắn nguyên dương chân tinh của mình vào sâu bên trong thân thể của nàng.
Một trận giao hoan kịch liệt khiến Yến Tuyền cạn kiệt thể lực, ngã vào lòng hắn, mơ mơ màng màng được hắn bế về phòng mình.
“Hôm nay muội sợ lạnh, ta còn chưa thưởng thức bánh bao sữa của muội, lần sau ta phải ăn một phen cho thỏa thích mới được.” Lúc sắp rời đi, Tống Thanh Dương để lại mấy vệt nước miếng trên mặt nàng, cắn lên vành tai của nàng thì thầm.
Lúc này, mỗi một tấc gân cốt trên người Yến Tuyền đã mềm nhũn như bùn lầy, giọng nói cũng bị khàn, song vẫn trả lời: “Vâng.”
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Yến Tuyền muốn nói lại thôi, không biết hắn có định miệt mài tìm hiểu thân phận thật của mình hay không, có khôi phục trí nhớ không? Câu hỏi đã đến bên môi thì lại bị nàng nuốt vào bụng, tùy duyên vậy.
Tống Thanh Dương rời đi, suốt mấy ngày sau không đến tìm Yến Tuyền, đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn về nhà đến nay. Trái tim Yến Tuyền càng ngày càng lạnh lẽo, cho dù có quỷ chạy đến nhờ nàng giúp đỡ, nàng cũng không có tinh thần ra ngoài.
Hoa Dung nhanh chóng nhận thấy bầu không khí khác thường giữa hai người, không khỏi thắc mắc, rõ ràng hôm ấy Tống Thanh Dương đưa Yến Tuyền trở về, hai người vẫn thân thiết với nhau như hai mà một, sao nói bất hòa là bất hòa ngay?
Hoa Dung tự chủ trương kéo Yến Tuyền đến sân của Tống Thanh Dương khi hắn đang ở nhà.
Hai người gặp lại nhau, đều không nói lời nào. Yến Tuyền kìm nén nước mắt, giả vờ thoải mái hỏi: “Huynh nhớ lại hết rồi à?”
“Ừ, đêm đó ta mơ thấy một giấc mơ, trong mơ ta đã hiểu rõ mọi chuyện.”
“Vậy huynh định rời đi à?”
“Ta vốn định rời đi nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyến định ở lại thêm một năm nửa năm, dạy muội bản lĩnh phòng thân trước đã.”
“Không cần, sống chết có số, huynh không thiết vì ta mà thay đổi kế hoạch.”
“Dù gì cũng từng làm phu thê hai đời, muội xuống hồng trần lịch kiếp, vất vả lắm mới xây dựng lại đạo tâm, ta nên giúp đỡ muội.”
“Phu thê hai đời?” Yến Tuyền nghe mà không hiểu.
“Muội không biết à? Muội từng là thê tử Phượng Thư của ta.”
Yến Tuyền sững sờ: “Ta là Điểu quan dưới trướng của huynh cơ mà?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận