Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hắc Hóa
Mặt già của Kiều Sở Sở đỏ lựng: “Không dám, nhưng ta cứ cảm thấy với kiểu tính cách này của ta, làm một đóa hoa hồng đỏ thì không thành vấn đề.”
Hệ thống: “… Kí chủ à, đừng có ảo tưởng không biết xấu hổ như thế, cô mặc đồ ngủ gợi cảm chui lên giường bọn họ, bọn họ lập tức không chịu đắp cùng chung chăn với cô ngay. Còn nếu bọn họ thích cô thì đã không nhịn được từ lâu rồi.”
Kiều Sở Sở: “… Vậy là bọn họ bị ta chọc giận đến mức hắc hóa.”
Hệ thống: “Tôi cảm thấy đúng là vậy, dù tôi không hiểu tình cảm của con người nhưng tôi nghĩ, lúc đó mông cô bật ra từ trong tủ quần áo của Bùi Du Xuyên hệt như lò xo làm Bùi Du Xuyên sợ đến mức mấy ngày liền nằm mơ thấy ác mộng. Đổi lại là cô, cô có thích người giống như bản thân không?”
Trong nháy mắt, cô gạt bỏ hết mọi ngờ vực lo lắng trong lòng: “Bởi vậy mới nói đồ vương bát đản nhà mi thật thông minh, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra chỗ mà ta không nhìn thấy.”
Hệ thống cười ha ha: “Dù sao tôi thấy là các anh trai của cô bị cô làm tức giận đến mức hắc hóa thôi, chứ không phải kiểu bệnh kiều yêu cô nhưng không thể nói ra được đâu. Cô đừng có suy nghĩ nhiều nữa, về đi!”
Bóng dáng Kiều Sở Sở thoắt một cái, cảm giác mệt mỏi rã rời lập tức lan ra khắp toàn thân.
Hoặc có thể nói, hệ thống nhét cô quay trở về trong cơ thể đang tràn đầy cảm giác mệt mỏi.
Thậm chí cô cố mở mắt là không mở được mắt, đầu óc trống rỗng, mất đi cả năng lực suy nghĩ.
Mệt quá, hệt như cái cảm giác mệt mỏi vì tận tụy làm việc chăm chỉ cả một ngày vậy, cuối cùng phát hiện ra bản thân đã là uổng công.
Kiều Sở Sở muốn mở to mắt hoặc động đậy ngón tay.
Nhưng cơ thể cô còn đang trong trạng thái nghỉ ngơi, không chịu khống chế.
Có người bước đến bên cạnh cô, nắm lấy tay của cô.
Đây chắc chắn là đôi tay của đàn ông.
Bàn tay ấm áp rộng lớn thô dày của anh ta băng bó khắp người cô, nhẹ nhàng xoa nắn từng ngón tay của cô, cực kỳ thương xót đặt lên gương mặt cô.
Trên tay anh ta truyền đến mùi nước rửa tay rất thơm.
Kiều Sở Sở muốn mở mắt để xem xem là ai.
Nhưng cô không mở mắt được.
Não của cô cứ như đang bị đứng máy, trì trệ, đờ đẫn.
Cô mơ hồ cảm nhận được cử chỉ của người này hơi vượt qua mức thân mật một chút, nhưng lại có một loại khát vọng cực kỳ to lớn “Con mẹ nó ai vậy, ông đây muốn ngủ”!
Kiều Sở Sở đấu tranh một hồi, cơ thể dần trầm xuống, mê mê man man muốn thiếp đi.
Bỗng dưng có người hôn lên khóe môi của cô.
?
Ai!
Kẻ nào nhân lúc cô ngủ sàm sỡ cô!
Kiều Sở Sở muốn mở to mắt ra nhưng cơ thể còn đang kéo ý thức của cô tan rã.
Cô cảm giác rất rõ ràng môi của người đàn ông kia chạm vào giữa trán cô, mặt cô, chóp mũi của cô, khóe môi của cô.
Cuối cùng, hơi thở của anh ta phả vào khóe miệng của cô, hình như muốn hôn cô.
Trong lòng Kiều Sở Sở bùng phát tiếng nổ chói tai!
Đây là nụ hôn đầu của cô! Không được chạm vào cô!
Tiếng hít thở kia trở nên nặng nề đi ngay lập tức, cuối cùng đôi môi ấm nóng rơi xuống bên khóe môi của cô.
“Anh nhớ em.”
Người đàn ông thì thầm cực kỳ khẽ khàng, hoàn toàn không phân biệt được chủ nhân của giọng nói này là ai: “Mau khỏe lại nhé, Sở Sở.”
Kiều Sở Sở cố dốc hết sức lực cũng chỉ có thể nhíu mày, đầu nghiêng đi, cuối cùng ngủ thiếp đi như chết.
Đợi đến khi cô tỉnh giấc, cô rầm rì rồi trợn to mắt, nhìn xung quanh.
Lúc này trên sô pha của phòng bệnh VIP đã ngồi đầy người nhà của cô.
Bùi Du Xuyên và Bùi Phong Lộng đang ngửa đầu tựa lên lưng ghế sô pha ngủ, Bùi Mộc và Bùi Từ ngồi trên một chiếc sô pha khác ở bên cạnh nhìn chăm chú quan sát nhau.
Bùi Bất Tiện ôm chiếc gối cúi đầu ngủ trên ghế tựa.
Bùi Uyên ngồi trên ghế bên cạnh giường, yên lặng dựa tường ngủ.
Bùi Triệt chống tay trên bàn ngủ gà ngủ gật ở đối diện Kiều Sở Sở, bỗng dưng đầu anh ấy trượt từ trên bàn tay xuống, Bùi Triệt lập tức bừng tỉnh, chú ý sửa góc chăn cho Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở khàn giọng mở miệng nói: “Anh hai.”
Bùi Triệt chưa tỉnh ngủ giật mình nhìn về phía cô rồi dần mới phản ứng lại, hỏi: “Em tỉnh rồi à?”
Đàn ông trong phòng người nào người nấy giật mình mở mắt, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhìn quanh: “Các anh sao lại… Đều trông chừng em hết vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận