Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu em không yên tâm, có thể gọi điện cho những người này để xác nhận.”

Điền Yên đang định cầm điện thoại lên, sau khi giơ ngón tay ra lại bỏ lên trên đùi, động tác rất nhỏ nếu không cẩn thận quan sát gần như không nhận ra được sự do dự mới vừa rồi của cô.

“Em tin anh.”

Tầm mắt Điền Yên dời từ điện thoại lên trên mặt Bàng Kinh Phú, ánh mắt kiên định: “Anh sẽ không lật lọng, em cũng sẽ không.”

Loại cảm giác nhận được sự tin tưởng của cô, Bàng Kinh Phú không nói ra được là tư vị gì.

Anh quả thật thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không nhiều. Bởi vì anh sợ Điền Yên nói không giữ lời.

Bàng Kinh Phú không muốn đi theo con đường cũ của Bovis. Anh đã tận mắt nhìn thấy sự tuyệt tình của Tiết Du, khi Tiết Du cầm khẩu súng anh đưa cho bà, trong mắt bà không hề có chút do dự.

Nếu Điền Yên là Tiết Du tiếp theo, vậy Bàng Kinh Phú cũng sẽ là Bovis ngã xuống đất chết không nhắm mắt.

“Tôi chỉ có một yêu cầu.” Bàng Kinh Phú nói.

Điền Yên còn cho là anh nói đừng rời khỏi anh, vậy cô nhất định có thể làm được. Cô đã chuẩn bị cho những chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra, cũng quyết định sống chung cả đời với Bàng Kinh Phú.

“Yêu tôi.”

Điền Yên ngơ ngẩn.

Lời khẩn cầu không lẫn một chút cảm xúc, giọng điệu ra lệnh của anh khiến cô không thể chống lại cũng không thể từ chối.

Vẻ mặt Bàng Kinh Phú nghiêm túc, anh muốn Điền Yên lập tức cho anh một câu trả lời chắc chắn.

Ánh mắt cô trốn tránh theo bản năng.

“Được.”

Một chữ của Điền Yên cũng đủ để trấn an Bàng Kinh Phú.

“Em muốn gọi cho Đàm Tôn Tuần, có được không anh?”

Bàng Kinh Phú nhíu mày một cái, nhưng thả lỏng trong nháy mắt. Ánh mắt anh cố chấp nhìn qua một bên, dáng vẻ như đang thả lỏng, nhưng thật ra lưng của anh đang căng chặt dựa lên ghế sô pha.

“Gọi đi.”

Điền Yên bấm số của Đàm Tôn Tuần, bật loa ngoài và đặt nó lên bàn.

“Điền Yên!” Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức.

“Cậu ở đâu?!”

“Cô ở đâu, những lời này là tôi hỏi cô mới đúng!”

“Tôi hỏi cậu đang ở đâu, ở bên cạnh cậu có cảnh sát tư pháp nào không?”

So với giọng điệu gấp gáp của cậu ta, âm thanh ở đầu dây Điền Yên tỉnh táo hơn rất nhiều.

Đàm Tôn Tuần trầm mặc một lúc, hỏi: “Cô có cần tôi giúp cô chăm sóc con mèo trong cửa hàng thú cưng không?”

Đây là ám hiệu hai người đã từng thương lượng. Nếu như một bên bị theo dõi, vậy thì dùng ‘chăm sóc con mèo trong cửa hàng thú cưng’ làm mật mã.

“Không cần.” Điền Yên trả lời cậu ta: “Cậu ở chỗ của cảnh sát tư pháp, vậy cậu chắc là biết Nham Oanh ở đâu.”

Đàm Tôn Tuần cười nhạt: “Gọi điện thoại là vì cậu ta? Tôi còn chưa có hỏi cô đâu! Bây giờ cô ở đâu hả Điền Yên, tin nhắn cô gửi rốt cuộc có ý gì, cái gì mà hủy bỏ kế hoạch bảo vệ? Nếu cô tự nguyện ở chung với Bàng Kinh Phú, con mẹ nó tôi tuyệt đối không tin!”

“Chắc chắn là cô bị ép có đúng hay không, tôi hiểu cô mà! Nếu cô vì thấy thư của tôi mà dùng cách này để mượn cớ thoát khỏi tôi, vậy thì tôi xin lỗi cô. Tôi biết cô không kết hôn, nhưng tôi lại không nhịn được thổ lộ tình cảm với cô, tôi con mẹ nó không nhịn được! Tôi sai rồi, tôi nên giấu cả đời! Tôi con mẹ nó thật đáng chết!”

Bàng Kinh Phú chống lên tay vịn, đỡ trán, chân mày nhíu lại có thể kẹp chết một con ruồi. Rốt cuộc anh cũng không nhịn được quay đầu nhìn vẻ mặt của Điền Yên, nhưng cô tỉnh táo đến dị thường, dáng vẻ dẫu có chết cũng không chịu khuất phục. Gương mặt lạnh lùng, ai sống chết cũng không quan tâm.

“Đàm Tôn Tuần, tôi không nhận được thư của cậu. Tôi cũng biết tình cảm của cậu đối với tôi, nhưng tôi thật sự không bị theo dõi, cũng không bị uy hiếp. Tôi chỉ muốn biết tung tích của Nham Oanh, nếu như cậu còn muốn giúp tôi thì đây chính là chuyện cuối cùng cậu có thể làm.”

Đầu dây bên kia giận cười, giận muốn điên lên. Từ trước đến giờ cậu ta không nói lời thô tục, nhưng trong miệng phun ra những từ mẹ nó liên tục.

“Tôi muốn gặp cô Điền Yên. Để tôi thấy mặt cô đi, nếu như cô thật sự không bị uy hiếp, vậy thì ra ngoài gặp nhau đi.”

Điền Yên nhìn chằm chằm vào thời lượng cuộc gọi trên màn hình điện thoại, hai phút bốn mươi lăm giây.

“Điền Yên, cô ở đâu? Cô để tôi gặp cô một chút, Điền Yên, Điền Yên! Cô nói chuyện đi Điền Yên—— “

Bình luận (0)

Để lại bình luận