Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu hỏi bất thình lình khiến cô sợ hãi, lòng bàn tay đều toát mồ hôi, nhiều lần nắm chặt lại buông ra, lúc này mới nghĩ ra lý do thoái thác thích hợp: “… Vừa rồi ở trên đường tới em có hỏi. ”
Ngôn Chiêu gật đầu, không hỏi nữa.
Ngôn Trăn lén lút thở phào nhẹ nhõm.
Nhà Trần Hoài Tự ở dưới tầng một chỉ có một căn, ra khỏi thang máy chính là cửa chính. Ngôn Chiêu tiến lên ấn chuông cửa, không lâu sau, người bên trong rất nhanh ra mở cửa, một thân ảnh cao lớn xuất hiện trong tầm mắt.
Ngôn Trăn mượn ánh đèn hành lang, ngẩng đầu cẩn thận quan sát anh, rốt cuộc cũng phát hiện anh có chút không thích hợp.
Hai má có chút tái nhợt, môi khẽ mím, cả người thoạt nhìn không có tinh thần gì, hiếm khi lộ ra một tia cảm giác dễ vỡ.
Nhưng mặc dù như thế, anh vẫn đứng thẳng lưng như cũ, không để lộ ra chút thái độ suy sụp nào, vẻ mặt cũng giống như bình thường, cũng khó trách Ngôn Trăn lúc tối ăn cơm không nhìn ra.
Ở phương diện này cô ngoài ý muốn thích phân cao thấp.
Thấy hai anh em ở cửa, anh nghiêng người, ý bảo bọn họ vào.
Ngôn Chiêu không nhúc nhích: ” Tôi không vào, đi trước đây, sáng mai còn phải đi làm. ”
Ngôn Trăn nghe vậy thu hồi bước chân, quay đầu lại: ” Vậy em cũng cùng anh trở về. ”
Trần Hoài Tự không có kiên nhẫn chống cửa: ” Hai người các cậu cố ý chạy tới đây, chỉ vì đi dạo trước cửa nhà tôi một vòng? ”
Ngôn Chiêu cười: ” Làm sao tôi biết được, hôm nay tôi chỉ là tài xế mà thôi. ”
Ngay sau đó anh còn nói: ” Máu lạnh quá cũng không tốt, như vậy đi, gia đình tôi phái ra một lớn diện an ủi cậu một chút, sau đó cậu phụ trách đưa em ấy về nhà an toàn. ”
Ngôn Trăn: “…. Hả? ”
Nhìn Ngôn Chiêu thật sự quay đầu bước đi, Ngôn Trăn vội la lên: ” Sao anh lại đi thật! Ngay cả em gái anh cũng mặc kệ, chờ em một chút! ”
Cô đuổi tới cửa thang máy, Ngôn Chiêu chậm rãi mở miệng: ” Không phải em muốn tới à? Bây giờ anh cũng đưa em tới rồi. ”
” Vậy đêm nay, anh cũng không thể để em một mình ở nhà anh ấy chứ? ”
Ngôn Chiêu ngẩng đầu, như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua phía sau Ngôn Trăn, lười nhác nói: ” Cũng đúng, vậy cùng anh trở về đi. ”
Anh đứng trong thang máy, mắt thấy cửa muốn khép lại, Ngôn Trăn theo bản năng muốn bước vào, cổ tay lại đột nhiên bị túm lại, dùng sức kéo về phía sau, cô mất thăng bằng, ngã vào trong lòng anh, trơ mắt nhìn cửa khép lại trước mắt.
Trong nháy mắt khe cửa hoàn toàn đóng lại, giọng Trần Hoài Tự vang lên trên đỉnh đầu, bình thản truyền tới: ” Đi thong thả, không tiễn. ”
Hai người đứng ở cửa thang máy, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.
Ngôn Trăn nhìn con số thang máy nhảy lên: ” Anh kéo tôi làm gì?! ”
” Đã đến rồi, em còn muốn đi đâu? ” Anh nắm tay cô, đi về phía cửa.
Ngôn Trăn bị anh kéo, thường thường quay đầu nhìn thang máy, mãi đến khi bị anh mang vào trong nhà, cũng mất một hồi, đã bị chuyện khác phân tán lực chú ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận