Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền kể lại từ đầu đến cuối những gì mình biết cho Tống Thanh Dương nghe, lại nghe hắn giải thích.
“Rắn hóa thành rồng, cá hóa thành rồng, ngựa hóa thành rồng, muội đã từng nghe nói chuyện này chưa?” Tống Thanh Dương hỏi Yến Tuyền. Vẻ mặt và giọng điệu của hắn thoạt nhìn không khác ngày xưa là bao, chẳng qua bây giờ khi nhìn về phía Yến Tuyền, đôi mắt của hắn đã không còn tràn đầy tình yêu mà cứ như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Yến Tuyền không rõ, nếu họ đã là phu thê hai đời, không phải là quan hệ quân thần thì tại sao hắn lại đột nhiên trở nên lạnh nhạt như vậy?
“Ta nghe rồi. Rắn tu luyện hóa thành rồng, cá nhảy qua Long Môn hóa thành rồng, ngựa hóa thành long câu có thể bay giữa không trung.” Vừa nói, Yến Tuyền vừa tiến lên, cố ý ngồi xuống bên cạnh hắn.
Tống Thanh Dương không né tránh sự đụng chạm của nàng nhưng vẻ mặt cũng không dao động, dường như không hề phát hiện động tác thân mật của nàng.
“Long sinh cửu tử, phượng dục cửu sồ*. Có rất nhiều sinh linh có thể hóa thành rồng, cũng có rất nhiều sinh linh có thể hóa thành phượng.”
*Long sinh cửu tử, phượng dục cửu sồ (龙生九子, 凤育九雏): Theo truyền thuyết dân gian Trung Quốc, rồng có chín người con nhưng không con nào giống rồng (vì truyền thuyết này đã quá nổi tiếng nên nhóm dịch sẽ không giới thiệu lại), còn phượng hoàng có nhiều loại, bao gồm ngũ sắc phượng hoàng (truyền thuyết được nhiều người công nhận) là Thanh Loan (青鸾 – phượng hoàng màu xanh lam, tượng trưng cho phía đông), Hồng Hộc (鸿鹄 – phượng hoàng màu trắng tinh khôi, tượng trưng cho phía tây), Nhạc Trạc (鸑鷟 – phượng hoàng màu tím thẫm, tượng trưng cho phía bắc), chim Phượng (凤 – phượng hoàng màu đỏ son, tượng trưng cho phía nam), Uyên Sồ (鹓雏 – phượng hoàng màu vàng óng, tượng trưng cho trung ương). Trong đó Uyên Sồ có chín người con, bao gồm: Khổng Tước, Đồng Hạc, Lam Phù, Tuyết Hiêu, Tử Yến, Đại Bàng, Chiêu Phong, Bôn Trĩ, Bách Minh.
Thì ra là vậy.
“Vì sao ta lại bị biếm hạ phàm?” Cứ nói được một chữ, Yến Tuyền lại kề sát hắn một chút, chờ đến khi nói hết câu, hai tay của nàng đã ôm cánh tay hắn, bộ ngực mềm mại kề sát cánh tay của hắn.
“Khụ.” Tống Thanh Dương không thể làm như không thấy được nữa, đành phải giơ tay lên đẩy nàng ra, thế vẫn chưa đủ, hắn còn đứng dậy kéo xa khoảng cách với nàng: “Bởi vì muội không muốn bị thiên quy trói buộc, làm ầm ĩ khi thiên quy mới bắt đầu được lập nên, trở thành thần tiên đầu tiên bị biếm xuống trần gian của Thiên Đình.”
Thời kỳ thượng cổ, đất trời tương thông, con người và thần linh cùng tồn tại, Thiên Đình vẫn chưa thiết lập điều lệ chế độ, thường xuyên gây ra tai họa. Để không còn tai họa sau này, Huyền Đế Chuyên Húc cắt đứt con đường nối liền giữa đất và trời, tách rời nhân gian và Thiên giới. Từ nay về sau, trên trời dưới đất, thần linh và con người đều có nhiệm vụ riêng của mình, không can thiệp vào chuyện của nhau.
Kể từ đó trở đi, điều lệ chế độ trên Thiên Đình dần dần được hoàn thiện, quy định rõ ràng các thần tiên phải đoạn tuyệt tửu sắc tài vận, đoạn tuyệt thất tình lục dục, không được cưới gả thành gia, sinh con đẻ cái.
“Ý của huynh là, sau khi có thiên quy, chúng ta không thể tiếp tục làm phu thê?”
“Không sai.”

Nghe xong, Yến Tuyền im lặng thật lâu, mãi về sau mới hỏi: “Cho nên bây giờ huynh muốn vạch rõ giới hạn với ta ư? Mấy hôm trước huynh chia tay với ta, còn cùng ta…”
Không chờ Yến Tuyền nói xong, Tống Thanh Dương đã ngắt lời nàng: “Thiên quy không thể trái. Lần trước ta phát sinh quan hệ với muội là vì ta chưa khôi phục trí nhớ. Chuyện này nói ra cũng thật lạ, lần này ta xuống nhân gian, chỉ cần bình định chiến loạn xong thì sẽ rời đi, không nên có tình cảm vấn vương ở nhân gian, không biết vì sao lại dây dưa với muội. Có lẽ là vì tiền duyên chưa dứt.”
Yến Tuyền im lặng, đôi mắt long lanh ngấn lệ.
Tống Thanh Dương quay mặt đi, nói tiếp: “Muội đã bị biếm từ lâu, thế nên sử sách của nhân gian không ghi chép lại danh hiệu của muội, mọi người chỉ biết muội là thê tử của ta, là nữ nhi của Phụng Hồng thị chứ không biết danh hiệu của muội. Bây giờ muội đã bước chân vào Đạo môn lần nữa, hãy chăm chỉ tu hành, ta sẽ giúp muội một tay.”
“Không cần, ta không tu hành, huynh muốn đi thì mau đi đi.” Yến Tuyền hít sâu một hơi, kìm nén nỗi chua xót và nước mắt trong vành mắt, nhanh chóng rời khỏi phòng hắn trước khi nước mắt chảy xuống.
Tống Thanh Dương đuổi theo nàng: “Đã trăm ngàn năm rồi, chẳng lẽ muội vẫn muốn lịch kiếp dưới trần gian sao?”
“Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thành tiên thành Phật!”
Yến Tuyền không nhịn được lớn tiếng nói một câu nhưng không ngoảnh đầu lại. Nói xong, nàng vội vàng rời đi, không để hắn nhìn thấy gương mặt đã đong đầy nước mắt của mình.
Nàng giúp quỷ hoàn thành tâm nguyện, tích đức làm việc thiện là để sống sót, để có thể ở bên hắn, chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tu hành. Nếu không thì lúc Kính Trung Khách muốn cho nàng bái nhập môn phái của Hỗn Nguyên lão tổ, nàng sẽ không từ chối.
Hoa Dung chờ ở bên ngoài nghe lời nói của hai người mà mờ mịt, song khi thấy Yến Tuyền không kìm được nước mắt, bà ấy cũng biết có lẽ Tống Thanh Dương muốn bội tình bạc nghĩa. Bà ấy bất chấp đuổi theo Yến Tuyền, quay sang nói với Tống Thanh Dương: “Quốc công gia, biểu tiểu thư là cô nương tốt biết bao, ngài không thể thấy nàng ấy ăn nhờ ở đậu, không có người chống lưng mà bắt nạt nàng ấy.”
“Chuyện này kể lại thì rất dài, ta và nàng ấy chung quy là hữu duyên vô phận. Ngươi mau chóng đi khuyên nhủ nàng ấy để nàng ấy sớm ngày nhìn thấu hồng trần, buông bỏ chấp niệm, tu thành lớn đạo đi.”
Hoa Dung thấp cổ bé họng, khuyên nhủ không được nên đành phải tức giận rời đi, về phòng khóc thầm với Yến Tuyền.
“Chà! Yến tiểu thư bị sao vậy?” Hai chủ tớ đang khóc lóc buồn bã thì bỗng một giọng nói chen vào, cắt ngang qua tiếng khóc của hai người, đó là nam quỷ hai ngày trước đến đây nhờ Yến Tuyền giúp đỡ. Mấy ngày nay tâm trạng của Yến Tuyền không vui vì chuyện Tống Thanh Dương nên không đồng ý chuyện của hắn ta.
Yến Tuyền không muốn bị người khác thấy dáng vẻ chật vật của mình, vội vàng lau nước mắt, phủ nhận: “Ta không sao, chuyện lần trước ngươi nói, ta đồng ý. Lát nữa ta sẽ đến nhà ngươi xem thử.”
Nam quỷ tên là Tiền Bác Thông, chấp niệm của hắn ta là muốn biết rốt cuộc nhật ký mà thê tử viết mỗi ngày đã viết những gì.
Nhà của Tiền Bác Thông ở phố Trạng Nguyên, kinh doanh đồ cổ danh họa, tài sản rất phong phú. Năm năm trước, dưới sự sắp đặt của phụ thân, hắn cưới nữ nhi của một gia đình có quan hệ làm ăn với nhà mình.
Nữ tử ấy họ Cao, tên một chữ Lê, dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, tính cách cũng dịu dàng mềm mỏng, ngay cả một công tử ca trà trộn trong son phấn, đã quen gặp mỹ nhân như Tiền Bác Thông cũng kìm lòng không đậu ái mộ nàng ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi thành hôn, hai người gắn bó keo sơn, khiến người bên ngoài hâm mộ ghen ghét. Khuyết điểm duy nhất là thê tử rất ít nói, không thích trao đổi với người khác. Ban đầu, hắn ta cho rằng thê tử vừa đến Kinh thành, chưa sửa lại giọng địa phương nên sợ nói chuyện sẽ bị người ta cười nhạo nhưng sau này, khi đã quen thuộc với người trong gia đình, thê tử vẫn không thích trò chuyện, nếu như có thể gật đầu lắc đầu để bày tỏ ý kiến của mình thì nàng ta sẽ không nói một lời.
Nhưng một thê tử lầm lì ít nói như vậy, mỗi ngày lại viết rất nhiều. Mỗi ngày, nàng ta sẽ viết một tờ nhật ký bằng văn tự đặc biệt, ghi chép lại tâm trạng của mình. Hắn ta không hiểu đó là chữ gì, bèn hỏi thê tử nhưng thê tử chỉ trả lời rằng mình viết cho vui thôi. Tuy nhiên mỗi lần nàng ta viết chữ, trông vẻ mặt của nàng ta không giống như viết cho vui.
Nhà hắn ta kinh doanh đồ cổ danh họa nên hắn ta cũng biết chút phương pháp xem tranh chữ, chữ viết của nàng ta có quy luật và cách thức nhất định, không giống như chỉ tùy tiện bịa chữ để viết.
Càng nghiên cứu, hắn ta càng tò mò, tò mò không biết mỗi ngày thê tử viết gì nhưng thê tử lại kiên quyết không chịu dạy hắn ta học loại chữ đó, không còn cách nào khác, hắn ta đành phải âm thầm mô phỏng lại mấy chữ viết thường xuyên xuất hiện trong nhật ký của thê tử, sau đó đi tìm các sư phụ chuyên nghiên cứu tranh chữ ở Kinh thành để hỏi thăm xem họ có biết hay không.
Trong đó có một vị tiên sinh nhận ra loại chữ này, ông ấy bảo rằng đây là loại chữ chỉ truyền cho nữ nhân chứ không truyền cho nam nhân ở Tương Sở, rất ít người biết kiểu chữ này, cụ thể có nghĩa là gì thì ông ấy cũng không hiểu.
Khi hắn đang định nhờ người sang nhà mẹ đẻ của thê tử để hỏi thăm thì bỗng nhiên đổ bệnh nặng, vậy nên trì hoãn thời gian, chuyện hỏi thăm tạm thời gác lại.
Thê tử vẫn viết nhật ký mỗi ngày, viết cực kỳ nghiêm túc. Mỗi lần nhìn thấy, hắn ta sẽ hỏi một câu nàng ta đang viết gì, mỗi lần nàng ta chỉ cười lắc đầu chứ không nói cho hắn ta biết.
Có một ngày, hắn ta phát hiện thê tử sẽ lén lút gửi nhật ký ra ngoài, hắn ta chợt nhận thấy có gì đó không ổn, quyết định nhờ phụ thân phái người sang Tương Sở để điều tra giúp mình. Nhưng hắn ta còn chưa kịp nói cho phụ thân biết chuyện này thì đã chết.
Hắn ta cho rằng cái chết của mình có liên quan đến thê tử, chân tướng đang được giấu trong cuốn nhật ký mà hắn ta không hiểu, vậy nên hắn ta định nhờ Yến Tuyền điều tra rõ ràng giúp mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận