Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ chọn vị trí dưới cây ngô đồng , bóng ngọn cây khiến không khí xung quanh mát hơn rất nhiều, nhưng mặt trời càng lên cao thì thực sự là muốn mệnh.

Lúc trước buổi sáng Bạch Dương tuyệt đối sẽ không đến trường, tính khí rời giường của hắn rất nghiêm trọng, nhưng từ khi vào trường này thì từ sáng sớm đã thức dậy đi theo bồi cô.

Qúa buồn ngủ, những vẫn phải căng trán ,theo cô ngồi dưới tàng cây nhìn cô vẽ tranh, Bạch Dương một tay chống cằm híp mắt, một cái tay khác đem dù che trên đỉnh đầu cho cô.

Giữa trưa thật sự quá nóng, hắn liền cầm cây quạt –quạt gió cho cô , có đôi buồn ngủ cô sẽ dựa vào gốc cây ngủ hắn ngồi một bên che dù , một nghỉ hè qua đi da hắn bị phơi đến tróc da, nhưng cũng may da thịt non mịn của Tiêu Trúc Vũ đã được hắn bảo vệ thật kỹ nên vẫn rất đẹp.

Sau khai giảng liền lên cao tam, trừ bỏ thời gian tập huấn phải ở bên ngoài, còn xảy ra một sự kiện, không biết là ai đem tranh của cô dán ở trong phòng học, hơn nữa là mấy tấm vẽ cây ngô đồng đều giống nhau như đúc , từ đầu tới cuối bảng đen đều bị dán đầy .

Dùng phấn vẽ cái mũi tên hướng tới những bức tranh đó, viết to hai chữ : Thật xấu!!

Buổi sáng Tiêu Trúc Vũ tiến phòng học liền thấy được.

“Ai viết ha ha.”

“Vì sao đều là cây ngô đồng a, đây là vẽ cây bốn mùa xuân hạ thu đông sao? Nhưng sao đều là giống nhau?”

“Thật là a ha ha ha ha!”

Cô đứng sững một chỗ, sững sờ nhìn hai chữ to kia, còn có cả những tiếng cười khó nghe không ngừng truyền vào tai.

Bạch Dương từ phía sau cô vọt vào, cầm khăn đem chữ lau đi, dùng sức ném lên trên bàn, chỉ vào nhóm người đang cười nhạo những bức tranh trên bục giảng rống giận: “Mẹ nó là ai viết? Đừng để cho lão tử bắt được , cười cười cười, con mẹ nó cười tiếp đi!Đảm bảo sẽ để miệng chó cảu mấy người cười ra máu!”

Hắn đá cái bàn trên bục giảng, đồ vật rầm rập rơi đầy đất, tập thể trong phòng học đều trầm mặc, lặng ngắt như tờ, không còn ai dám nói chuyện.

Bạch Dương vọt tới cửa bắt lấy cánh tay cô, đem cô kéo ra ngoài.

Ngồi ở bậc thang sau cửa khu dạy học , thật cẩn thận bắt lấy cánh tay cô , nhưng lại không dám ôm cô vào lòng một cách tùy tiện: “ Tiêu Tiêu của chúng ta chính là người vẽ tốt nhất, chờ xem, anh khẳng định sẽ đem miệng chó của bọn họ dạy dỗ thật tốt, bảo đảm bọn họ sẽ không dám nói em vẽ không đệp thêm một lần nào nữa!”

Dạy dỗ họ thì có ích lợi gì, vẽ không hảo chính là không tốt, cô cũng không thể vẽ đẹp hơn để lấp kín những lời nói chê bai không tốt kia.

Tiêu Trúc Vũ ôm đầu gối, vùi đầu vào giữa hai đầu gối.

Bạch Dương mất mát cúi đầu: “Tiêu Tiêu, đừng khó chịu, anh nói em vẽ đẹp chính là đẹp, em vẽ là đẹp nhất!”

“Đừng nói chuyện với tôi.”

Hắn ngậm miệng lại .

Học tư thế của cô, mặt nghiêng qua một bên nhìn cô. Yếu đuối mong manh, nhắm hai mắt an tĩnh , vô cùng đáng thương.

Đồng phục mùa hè giáo là áo sơ mi trắng váy ngắn, cô đem tay áo đẩy đến cánh tay, lộ ra da thịt trắng nõn , ngón tay nắm chặt vào nhau , đầu ngón tay vì thời gian dài vẽ tranh, thuốc màu dính ở đầu móng tay , dù rửa thế nào cũng sẽ không sạch.

Khả năng chỉ là ai đó nhất thời hứng thú bày ra trò đùa dai, lão sư cũng an ủi cô, đừng để ở trong lòng, nói cho cô còn rất nhiều thời giân để cố gắng tiến bộ .

Nhưng Tiêu Trúc Vũ làm sao cũng không nhấc nổi chí khí, còn có năm tháng tập huấn, cô mỗi ngày đều trầm mặc ít lời vùi đầu vẽ tranh, thử rất nhiều loại phong cách vẽ khác, nhưng không chịu vẽ cây ngô đồng nữa.

Tháng 12 tổ chức thi , thành tích của cô là thấp nhất những vẫn miễn cưỡng vượt qua, sau đó lại tiếp tục học tập.

Ở cô chưa chuẩn bị kịp cho đợt thi tiếp theo thì dì đã đi đến trường học, nói cho cô biết ông nộiđã qua đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận