Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âm đế nhạy cảm bị lớp vỏ thô ráp bên ngoài của dưa chuột cọ xát, khoáı cảm dễ dàng bị khơi mào lên, Hạ Vân khó nhịn hừ ra tiếng
“Ừm… A…”
Yết hầu của Hạ Minh Viễn nhúc nhích, nói “Đã đủ ướt.”
“Ừm…”
Hạ Vân nuốt nước bọt, nhắm ngay đầu dưa chuột vào cửa huyệt, thử dùng sức đẩy vào tɾong, nhưng đẩy mấy cái đều không đẩy được dưa chuột cắm vào.
Đôi mắt của Hạ Minh Viễn âm trầm, nói “Thả lỏng người, mở ͼhân ra.”
Một tay hắn tìm tới giữa hai ͼhân con gái, nắm lấy tay cô mang theo cô dùng sức.
Chỉ thấy dưa chuột màu xanh lơ cắm mở cửa huyệt của Hạ Vân, chậm rãi cắm vào bên tɾong.
Hoa huyệt chảy tao thủy của Hạ Vân như cái miệng nhỏ tham ăn, chậm rãi ăn luôn dưa chuột.
Khi nửa quả dưa chuột bị cắm vào chỉ còn một chút, hoa huyệt của Hạ Vân không nhịn được co rút lại kẹp chặt, dưa chuột lạnh lẽo cọ huyệt thịt ấm áp của cô, kích thích cô run rẩy.
Hạ Minh Viễn đẩy tay cô ra, tự mình nắm lấy phía dưới dưa chuột dùng sức cắm vào rút ra, dưa chuột trơn dính không ngừng thao lộng ra ra vào vào tiểu huyệt của Hạ Vân.
“A… Thật lạnh…” Hạ Vân nhỏ giọng kêu lên “Cha…”
“Bọc một lát sẽ nóng lên thôi.” Người đàn ông nhẹ giọng nói, lại hỏi “Ngoại trừ lạnh, còn có chỗ nào không thoải mái không?”
Đôi tay của Hạ Vân chống lên mặt bàn, ͼhân mềm nhũn gần như không đứng vững, lắc đầu nói
“Không, không có ạ…”
“Vậy thoải mái không?”
“Có…”
“Vậy kẹp đi, đợi buổi tối lên lầu lại lấy ra.” Hạ Minh Viễn nói.
Hạ Vân vội lắc đầu “Không được, sẽ bị bà nội phát hiện mất.”
Cô nói như vậy, trái lại Hạ Minh Viễn cười nói “Buổi sáng con còn cao trào trước mặt bà nội con, sợ cái gì?”
Hạ Vân “…”
Sao cô cảm thấy cha cười đến xấu xa như vậy
Hai cha con nấu cơm tối xong, bên ngoài trời đã tối, Hạ Vân không mặc quần lót còn kẹp nửa quả dưa chuột, cho dù đi đường hay khom lưng ngồi xuống, luôn cảm thấy dưa chuột như sắp rơi ra.
Chuyện này khiến cô cảm thấy lo lắng, còn vô cùng kích thích, tao huyệt không ngừng chảy nước, làm ướt đùi và váy cô.
Cha nhìn ra được lúng túng của cô, còn gắp đồ ăn cho cô nói “Ăn nhiều một chút.”
Cô đâu thể nuốt trôi, cô đều bị nhét đầy
Bà nội còn đang nói chuyện buổi chiều, lại nhắc tới Tống Ninh, tɾong lòng Hạ Vân thấp thỏm vội nói
“Bà nội, bà đừng nói linh tinh, cháu dẫn theo đứa bé sống là được, sau này sẽ không gả chồng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận