Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật kỳ quái, ngoại trừ Quý Đỗ ra, lần trước ba mẹ bọn họ đã lấy tiền để bình ổn, vậy lần này thì sao? Cũng sẽ không thật sự nhốt vào ngục giam, không có biện pháp, bọn họ đều dựa gia thế lực cường đại như vậy, vô luận chạy trốn tới chỗ nào đều sẽ bị bắt được.

Lo lắng nối gót mà tới, cô đứng ở bên cửa sổ phòng bệnh, cúi đầu khó chịu che mặt, sợ hãi đến trái tim đập điên cuồng căn bản không thể bình tĩnh.

Không biết lúc nào Đào Đằng đã đi vào, đứng ở phía sau đợi một hồi lâu, khụ một tiếng, cô mới kịp phản ứng, vội vàng quay đầu.

Nỗi sợ hãi khó có thể che giấu trong mắt.

Hắn đi qua, giữ khoảng cách nửa mét với cô, hỏi.

“Dì nói, cần cho em mau chóng rời đi, tôi mang em đi dì ấy tương đối yên tâm, có nguyện ý đi Thụy Sĩ du học hay không?”

Cô muốn nói gì, nhưng không mở miệng được, Đào Đằng lấy điện thoại di động ra, nhấn mở giao diện bản ghi nhớ, đưa cho cô.

Cô nhanh chóng đánh ra một hàng chữ cho hắn xem.

“Anh sẽ không có mưu đồ bất chính với tôi sao?”

“Phụt.”

Hắn cúi đầu cười, ánh mắt cũng híp lại, không khí trong nháy mắt thoải mái hơn không ít, ý cười ôn nhu trong đôi mắt màu lam càng nồng đậm.

“Vấn đề thật thú vị, hứng thú của tôi đối với đàn ông lớn hơn nhiều so với phụ nữ.”

Vân Tô Tô bĩu môi, kiên định nhấn một hàng chữ.

“Tôi sẽ đi với anh.”

=================================================

Tập tài liệu bị người ta ném về phía hắn, Trịnh Nghị nhẫn nhục hứng chịu cú đánh, cạnh sắc của tập tài liệu lướt qua khóe mắt, cắt thành một vệt máu.

Người đàn ông trung niên trước bàn làm việc có đôi nét trông giống hắn ta, đôi mắt đào hoa ấm áp giờ đã hoàn toàn thay đổi, sắc mặt lạnh lùng bất cần, râu ria xồm xoàm chứng kiến biết bao thăng trầm cuộc đời, giọng nói uy nghiêm mà giận dữ.

“Quỳ xuống!”

Hắn im lặng một lúc, đầu gối nhũn ra, đập mạnh xuống nền gạch lạnh ngắt.

“Nếu không có chuyện hôm nay, mày còn định giấu tao đến bao giờ? Cưỡng hiếp tập thể một cô gái trong vòng một năm, Trịnh Nghị, đây là chuyện tốt mày làm sao!”

Ông càng nói càng tức giận, cầm cây bút trong tay ném thẳng vào người hắn ta, còn đánh mạnh vào đầu một cái.

“Mẹ mày cũng từng đi theo chục thằng đàn ông, vào biệt thự đó mà ngoại tình! Giờ lại đến lượt mày theo mấy thằng đàn ông đi cưỡng hiếp tập thể một cô gái, bao nhiêu tiền của tao vất vả kiếm được đều để nuôi mày!”

Nhìn con trai quỳ trên mặt đất không nói lời nào, ông càng thêm tức giận, thở hổn hển mở ngăn kéo bàn, lấy ra viên thuốc bỏ vào trong miệng, run rẩy nuốt xuống.

Ông nặng nề đóng ngăn kéo lại: “Đừng nói gì nữa, tao sẽ đưa mày ra nước ngoài, không có lệnh của tao, mày không được phép đi đâu hết. Có người sẽ theo dõi mày 24/24, mày sẽ không bao giờ được gặp lại cô gái đó nữa.”

Trịnh Nghị chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn, ông lạnh nhạt cười một tiếng: “Làm sao, mày không hài lòng cái gì? Hiện tại Trịnh Nghị mày có thể làm được những gì? Không có học vấn, không có bản lĩnh, còn muốn kế thừa tài sản của tao? Ngoài tướng mạo của mày ra, ngoài việc có thể ra ngoài chăn bò kiếm tiền, mày còn có thể làm gì?”

Trịnh Nghị mím môi, thờ ơ cúi đầu, trong đôi mắt đào hoa ngập tràn sự lạnh lùng.

Ông ta càng thêm gay gắt khiển trách: “Trả lời tao, mày còn có gì không hài lòng!”

Trịnh Nghị bình tĩnh hít thở, cố gắng kìm nén xao động trong lòng.

“Không, những gì ba nói đều đúng.”

Trong vài tuần ở Thụy Sĩ, cô vẫn chưa quen với ngôn ngữ mới nên phải nhờ đến Đào Đằng, phiên dịch viên bất đắc dĩ, giải thích cho cô hiểu.

Dì Đào có ba người con trai, hai người còn lại cô mới chỉ gặp nhau và chào hỏi có một lần, cô ấy sống trong căn hộ của Đào Đằng, và phòng riêng của cô ở trên tầng hai, được hắn ta đặc biệt sắp xếp với lý do sợ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của cô bởi hoạt động dưới tầng.

Lúc đầu cô không hiểu cho lắm, nhưng về sau cô cũng dần ngộ ra.

Mỗi ngày hắn sẽ đưa về nhà những người khác nhau, trong đó bao gồm những người phụ nữ khác nhau, và cả những người đàn ông khác nhau nữa.

Vào ban đêm, dưới lầu sẽ có tiếng la hét, hiệu quả cách âm thật sự không tốt nên ban đầu cô không ngủ được, quầng thâm trên mắt rất đậm, nhưng về sau, dù bọn họ có làm tình trên ghế sô pha, cô cũng có thể thản nhiên đi ngang qua, biểu hiện trống rỗng, đôi lúc còn có thể đứng lại quan sát kỹ hơn.

Rốt cuộc, cô chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông làm tình với một người đàn ông.

Phán đoán sơ qua thì Đào Đằng là người ở trên, cô chưa thấy hắn ta bị thao bao giờ, những gã đàn ông mang về, hoặc là ẻo lả như một con chó cái mang bầu thích khoác áo lông, hoặc là một người ngoại quốc không thích nói chuyện vòng vo.

Vân Tô Tô đang ngồi trên ghế sô pha xem TV, Đào Đằng trải qua đêm xuân từ phòng ngủ đi ra, điệu bộ vừa mới tắm xong, toàn thân bốc hơi nóng trông thật thoải mái, tóc ướt bết vào trán, đôi mắt xanh quyến rũ, đường viền cổ rộng làm xương quai xanh lộ ra, trên đó có nhiều dấu vết để lại.

Vân Tô Tô ăn bánh quy, hỏi hắn: “Anh không sợ mắc bệnh sao?”

Hắn nhướng mày, mái tóc ướt sũng tùy ý đi tới: “Làm sao có thể mắc bệnh? Làm tình thật là sung sướng, mỗi tháng tôi đều sẽ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, em cứ yên tâm.”

Cô không còn gì để nói, Đào Đằng lấy trong tủ lạnh ra một hộp sữa.

“Muốn uống không?”

“Không, sợ có độc.”

Đồ ăn trong tủ lạnh cô chưa bao giờ dám ăn, bình thường những thứ đó là do phụ nữ hoặc đàn ông của hắn ta mang về bỏ vào tủ lạnh, nếu có người thật sự cho rằng hắn ta là đồ cặn bã, muốn giết hắn ta, rất có thể họ sẽ đầu độc vào thức ăn.

Đào Đằng thở dài, mở hộp sữa tu ừng ực, ra vẻ khuyên bảo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận