Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dòng nước lạnh trôi qua cổ họng nhưng không nén nổi sự hoảng loạn trong lòng cô.

Lệ Quân Sâm liếc nhìn cô một cái, thản nhiên tiếp lời: “Trưởng phòng Tống thích nghi rất tốt, tuần trước còn hoàn thành sớm chỉ tiêu của quý, phản hồi từ đội ngũ cũng rất tích cực.”

Giọng điệu của anh mang theo sự bảo vệ khó nhận ra. Tống Tư Ngâm siết chặt ly nước, len lén ngước nhìn anh một cái, vừa vặn va phải ánh mắt sâu thẳm của anh, cô lại vội vàng cúi đầu.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Lệ Quân Sâm và Diêu Chấn Đình đứng ở cửa phòng họp trao đổi thêm về các chi tiết triển khai sau này. Tống Tư Ngâm chớp thời cơ đứng dậy: “Tôi xin phép đi vệ sinh một lát.”

Cô rảo bước về phía cuối hành lang, tiếng giày cao gót xa dần, không để ý thấy ánh mắt của hai người đàn ông phía sau đều đuổi theo bóng lưng mình.

Bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.

Hành lang chỉ còn lại Lệ Quân Sâm và Diêu Chấn Đình, vẻ ôn hòa khách sáo ban nãy tan biến không dấu vết. Diêu Chấn Đình tựa vào tường, lấy bao thuốc từ túi áo ra nhưng không châm lửa, chỉ xoay xoay nó trong tay: “Hai người ở bên nhau nhanh vậy sao?”

Giọng anh ta lạnh lẽo như vừa vớt ra từ hầm băng, khác hẳn với dáng vẻ dịu dàng trong lúc họp.

Lệ Quân Sâm đút hai tay vào túi quần, bờ vai căng thẳng: “Dĩ nhiên, nhanh hơn cậu nhiều.”

Anh nhìn về hướng Tống Tư Ngâm vừa rời đi, trong mắt lóe lên một tia tối sầm.

Có lẽ ngay từ lúc Diêu Chấn Đình còn chưa xác định quan hệ với cô, anh đã thân mật với cô rồi.

Diêu Chấn Đình cười lạnh một tiếng, cất bao thuốc vào túi: “Chuyện cậu từng lợi dụng lúc cô ấy ngủ để xâm hại, chắc cô ấy vẫn chưa biết đó nhỉ? Cậu thử nghĩ xem, nếu cô ấy biết được thì sẽ nghĩ thế nào?”

Anh ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “xâm hại”, ánh mắt đầy vẻ ác ý.

Hành lang im lặng trong vài giây, chỉ còn tiếng gió từ cửa thông gió. Lệ Quân Sâm ngước mắt nhìn Diêu Chấn Đình, giọng điệu thờ ơ: “Bây giờ cô ấy chấp nhận tôi là được rồi, chuyện cũ không cần thiết phải nhắc lại.”

“Chưa chắc đâu.” Diêu Chấn Đình tiến lên một bước, hạ thấp giọng hơn nữa: “Cậu biết cô ấy từng chịu chấn thương tâm lý trong quá khứ mà đúng không? Từ đó về sau cô ấy cực kỳ bài xích người khác chạm vào mình, đặc biệt là khi không có phòng bị. Cậu nghĩ xem nếu cô ấy biết cậu đã làm chuyện đó khi cô ấy đang ngủ, cô ấy còn ở bên cậu nữa không?”

Sắc mặt Lệ Quân Sâm trầm xuống, đầu ngón tay trong túi quần siết thành nắm đấm.

Anh biết Tống Tư Ngâm sợ bóng tối, sợ người lạ lại gần, nhưng không biết cô còn có quá khứ như vậy. Diêu Chấn Đình rõ ràng hiểu rõ điểm yếu của cô hơn anh.

Thấy anh không nói gì, Diêu Chấn Đình tiếp tục: “Còn nữa, lần trước khi cậu hủy hôn với Linh Linh, chắc là đã gây gổ rất gay gắt với bố mẹ rồi nhỉ? Lệ lão gia vốn đã không hài lòng việc cậu không làm theo sắp xếp của gia tộc, bây giờ người cậu tìm lại là một người phụ nữ từng làm việc ở Diêu Thị, cậu chắc chắn họ sẽ chấp nhận Tư Ngâm chứ?”

“Dù họ có chấp nhận hay không, cũng không thể thay đổi quyết định của tôi.” Giọng Lệ Quân Sâm kiên định, không chút nhượng bộ, hàng mày nhíu lại, toát lên khí thế không cho phép phản bác.

“Thế à?” Tiếng cười của Diêu Chấn Đình đầy vẻ khiêu khích, sắc nhọn như kim châm: “Đừng quên, nhà họ Lệ không chỉ có mình cậu là người thừa kế. Em trai cậu – Lệ Quân Hạo dạo gần đây luôn thể hiện rất tốt trước mặt lão gia, hết bồi cờ lại bàn chuyện hợp tác. Nếu cậu vì Tư Ngâm mà làm lão gia phật lòng, biết đâu người nắm quyền tương lai của Lệ Thị không còn là cậu nữa đâu.”

Lần này, trong giọng nói của Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng nhuốm màu giận dữ, ánh mắt lạnh đến mức có thể đóng băng: “Diêu Chấn Đình, cậu bớt quản chuyện nhà họ Lệ đi, và cũng bớt nhòm ngó Tư Ngâm lại đi.”

Đúng lúc này, từ cuối hành lang vang lên tiếng giày cao gót. Tống Tư Ngâm quay trở lại, trên tay còn cầm cuốn sổ tay vừa bỏ quên trong phòng họp.

Cô nhìn thấy hai người đứng đó, bầu không khí nặng nề đến mức như sắp đóng băng, liền nghi hoặc nhíu mày: “Có chuyện gì vậy? Lúc nãy vẫn còn ổn mà, xảy ra chuyện gì sao?”

Diêu Chấn Đình lập tức thu lại vẻ lạnh lùng, trở về với dáng vẻ ôn hòa, thậm chí còn mỉm cười, đưa tay vỗ vai Lệ Quân Sâm: “Không có gì, chỉ là vừa rồi bọn anh bàn đến vấn đề vốn đầu tư cho dự án có chút bất đồng ý kiến, nhưng đã giải quyết xong rồi.”

Động tác của anh ta rất tự nhiên, cứ như thể sự đối đầu gay gắt vừa rồi chỉ là ảo giác.

Lệ Quân Sâm cũng quay người lại, ánh mắt rơi trên người Tống Tư Ngâm.

Cơn giận nơi đáy mắt đã tan biến, chỉ còn lại sự lo lắng nhàn nhạt. Anh đưa tay giúp cô chỉnh lại lọn tóc mái bị gió thổi rối: “Không sao, em về là tốt rồi. Chúng ta tiếp tục bàn về dự án, vừa rồi nói đến thời gian khảo sát thực địa…”

Tống Tư Ngâm gật đầu, ôm cuốn sổ vào lòng, nhưng trong lòng luôn cảm thấy giữa hai người bọn họ vẫn còn những lời chưa nói hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận