Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên đột nhiên giơ tay lên cúp điện thoại.

Bàng Kinh Phú không hiểu cô đang làm gì.

“Đi mau.” Cô túm cánh tay Bàng Kinh Phú đứng dậy: “Những người bên đó chắc chắn đã tìm thấy vị trí của em qua điện thoại.”

Bàng Kinh Phú cười, không phân được hỉ nộ ái ố.

“Tôi phát hiện bây giờ em ngày càng thông minh lanh lợi, tôi cũng không phân biệt được liệu em có cố tình gọi điện cho cậu ta để tiết lộ vị trí của mình không.”

Anh vừa nói vừa dẫn cô ra ngoài. Loại chuyện chạy trốn này anh có nhiều kinh nghiệm hơn cô.

“Nếu em cố ý thì em sẽ chết không được tử tế!”

Bàng Kinh Phú che miệng cô lại, anh lấy điện thoại trong túi ra thông báo cho Phó Hách Thanh. Anh nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, trách mắng: “Còn nói lời như vậy nữa, tôi sẽ đá em một cái đấy.”

Phó Hách Thanh lái xe đến sân bay gần nhất, Lưu Hoành Dật đã thông báo cho bang phái ở địa phương mau sớm rút lui.

Vẫn không tìm thấy tung tích của Nham Oanh. Nằm vùng của bọn họ tạm thời không thể chui vào sở cảnh sát tư pháp. Nếu như Nham Oanh trực tiếp bị cưỡng ép giam giữ, còn có cơ hội để cứu cậu ta ra, nhưng nếu cậu ta bị dùng biện pháp tra hỏi, vậy thì cậu ta lành ít dữ nhiều.

Đến sân bay, xe dừng ở lối đi riêng, có lối đi thẳng tới bãi đỗ máy bay.

Lúc Điền Yên xuống xe thì nhìn thấy bóng người xuất hiện sau cửa kính. Cô vội vàng xoay người, ngăn cản Bàng Kinh Phú đang định xuống xe.

“Đừng ra ngoài.”

Điền Yên ôm đầu anh, không biết nặng nhẹ nhét Bàng Kinh Phú vào trong xe. Mặt anh vừa vặn chôn ở trước ngực cô, lúc Bàng Kinh Phú ngã trở về ghế ngồi, anh vẫn còn loạn nhịp.

Phó Hách Thanh nhìn thấy người đi ra từ sau cửa, vội vàng nói với Bàng Kinh Phú: “Tôi sẽ gọi thêm người ngay bây giờ.”

Điền Yên đóng cửa xe sau lưng lại.

Đàm Tôn Tuần từ sau cửa kính bước ra, tay cầm một khẩu súng lục bán tự động Beretta 92. Đôi mắt to tròn trong veo, bọng mắt bắt mắt, cậu ta trông trẻ con, trên môi nở nụ cười giả tạo với Điền Yên.

“Gặp được cô là tốt rồi, cô vẫn còn nguyên vẹn.”

“Nham Oanh ở đâu?” Điền Yên hỏi cậu ta.

Đàm Tôn Tuần thở dài.

“Có thể đừng nhắc tới tên đó được không. Thật phiền, tôi đã đánh cậu ta bất tỉnh, thật là không muốn giết người nữa. Cô biết làm chuyện này luôn luôn có cảm giác có tội, tôi cũng không phải là Bàng Kinh Phú, coi như chuyện đương nhiên mà giết mấy mạng người, còn có thể để cho cô u mê không tỉnh ở lại bên người.”

Điền Yên từ trong điện thoại đã nghe ra cảm xúc của cậu ta không được bình thường, bây giờ cô mới có thể thấy Đàm Tôn Tuần đang rơi vào trạng thái sụp đổ.

“Đàm Tôn Tuần, tôi biết cậu thích tôi. Từ thời đại học cậu đã bắt đầu có tình cảm với tôi, trực giác của tôi luôn luôn rất chính xác.”

Đàm Tôn Tuần cười nhạt, cậu ta giơ súng trong tay, họng súng nhắm ngay vào mặt cô.

“Cô có thể đừng nói những lời tàn nhẫn như vậy với tôi với khuôn mặt ngây thơ và trẻ con này được không? Tôi thích cô bao nhiêu thì bây giờ tôi lại muốn giết cô bấy nhiêu. Để cho cô ở bên cạnh Bàng Kinh Phú, tôi thà tiễn cô đi trước một đoạn đường ngay bây giờ, cũng sẽ chấm dứt tình cảm của tôi dành cho cô nhiều năm như vậy.”

Điền Yên cụp mắt xuống, hàng mi cong cong che đi một nửa con ngươi màu mơ, dáng vẻ ảm đạm buồn bã của cô khiến người ta thấy thương.

“Thật xin lỗi.”

Đàm Tôn Tuần nở một nụ cười gượng còn khó coi hơn cả cái chết.

“Không sao, tôi biết tâm địa cô luôn rất hiền lành, nhìn luôn là phong khinh vân đạm như vậy, nhưng thực tế cô quan tâm người khác hơn bất kỳ ai khác. Cô không nỡ để người bên cạnh chịu khổ, cho nên những nỗi đau này để tôi chịu đựng là được rồi.”

Cậu ta vừa nói, vừa ấn họng súng vào thái dương với vẻ mặt tuyệt vọng.

“Đàm Tôn Tuần!”

Điền Yên tái mặt vì sợ hãi, kinh hoàng thất thố chạy về phía cậu ta.

Có người mở cửa sau xe ra, phía sau truyền đến tiếng gầm thét của Bàng Kinh Phú: “Điền Yên, đừng đi!”

Khuôn mặt thiếu niên trẻ trung, trong nháy mắt lộ ra nụ cười nham hiểm và xảo trá, lộ ra hàm răng trắng, cậu ta nhe răng, xoay nòng súng trên tay lại, như thể đã đoán trước được người đàn ông sẽ xuất hiện từ phía sau cô.

“Đừng!”

Điền Yên bi ai kêu gào, gần như đang cầu xin Đàm Tôn Tuần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận