Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ấy gần như chắc chắn, khi Giang Viễn làʍ t̠ìиɦ với cô gái này, người trong lòng nghĩ đến, chính là Tạ Thu Thủy.
Nhưng cô chỉ là một người phụ nữ không liên quan, bị hàng nghìn người cưỡi mà thôi.
Tạ Thu Thủy ngồi trên sô pha, quần áo xộc xệch khiến cô không thể ra ngoài.
Chờ Giang Viễn và Trình Hiểu Lễ rời đi, cô nhìn thấy Lâm Xuân Lộ bước từ ngoài vào, cầm một chiếc áo khoác thật dài, ném lên trên người Tạ Thu Thủy.
“Tôi hoàn toàn không phải là nhân viên phục vụ ở đây, tất cả đều là lừa gạt cô, chính là để cô bị người khác chơi.”
Cô ta nói:
“Tạ Thu Thủy, không sạch sẽ, chỉ có một mình cô!”
Tạ Thu Thủy không kịp đa sầu đa cảm, vô thức sợ hãi bị Trình Hiểu Lễ phát hiện, cũng không điều chỉnh trạng thái một chút đã đổi quần áo của mình, ra tiệm thuốc mua thuốc tránh thai uống vào, vội vàng tìm xe chạy về.
Trên đường đi cô đều suy nghĩ về những chuyện xảy ra tối nay.
Cô không có tư cách để đổ lỗi cho Lâm Xuân Lộ, nhưng cô không thể tin những gì mà Lâm Xuân Lộ và Giang Viễn nói.
Giữa cô và Lâm Xuân Lộ, không thể cứu vãn nữa rồi.
Cô vẫn về sớm bằng Trình Hiểu Lễ.
Anh ấy an tĩnh ngồi ở đó, như thể cố tình chờ đợi Tạ Thu Thủy.
Tạ Thu Thủy không dám tập trung vào người anh ta, lúc đi vào cũng chẳng nói chuyện với anh ta.
Mối quan hệ giữa bọn họ là như vậy, từ khi Lâm Xuân Lộ chuyển đi, nếu Trình Hiểu Lễ không tìm Tạ Thu Thủy, cô cũng không chủ động nói chuyện với Trình Hiểu Lễ.
Rõ ràng anh ta có chút mất kiên nhẫn: “Sao lại muộn như vậy?”
“Công việc chưa xong.”
Một cái cớ vạn năng, lúc trước cô rất ít tăng ca, ngược lại bây giờ càng ngày càng không muốn ở nhà.
Trình Hiểu Lễ cau mày, đứng dậy đi đến gần cô.
Tạ Thu Thủy chột dạ lùi lại.
Anh ấy ngửi ngửi cổ cô:
“Em chưa từng dùng loại nước hoa này, càng không hút thuốc, sao lại có mùi khói chứ?”
Tạ Thu Thủy lập tức nhận ra mình mang hương vị từ Hoàng Thành về.
Cô ấp úng:
“Em… lúc em tăng ca, ở khu hút thuốc lá của công ty… Thấy… thấy lãnh đạo cấp trên và, và mấy người cùng ngành kia, không dám đi ra ngoài, nên, nên chờ lâu hơn một chút. Em đi tắm trước”.
Cô quay người đi, tay lại bị giữ chặt.
Trình Hiểu Lễ không kịp chờ đợi muốn biết rõ câu trả lời:
“Em và Giang Viễn, từng làm rồi sao?”
Tạ Thu Thủy không quay đầu lại, im lặng.
Trong cơ thể cô vẫn còn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Giang Viễn chưa kịp xử lý.
Cho dù như thế nào cũng không thốt nên nổi hai chữ “không có”.
Giọng nói Trình Hiểu Lễ run run: “Lúc nào? Mấy lần?”
Tạ Thu Thủy im lặng, Trình Hiểu Lễ cũng không tiếp tục hỏi, anh ta muốn biết câu trả lời nhưng không ép hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận