Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phố Trạng Nguyên cách nơi đây không xa lắm, Yến Tuyền thay nam trang, vẫn để Hoa Dung ở nhà che giấu giúp nàng như trước đây, còn nàng thì ra ngoài một mình.
“Vậy không được, trước đây tiểu thư đều đi cùng…, hôm nay một mình lẻ loi ra ngoài, nô tỳ sao có thể yên tâm được.” Khi nói chuyện, Hoa Dung không quên tránh tên húy của Tống Thanh Dương để không làm Yến Tuyền nghe xong rồi thấy đau lòng.
“Ngươi cứ yên tâm đi, ta có sáo quỷ để ứng phó với con người, có phất trần để ứng phó với yêu ma quỷ quái, không có gì phải sợ cả.”
Chỉ là dụ dỗ Cao Lê nói ra vài lời mà thôi, có sáo quỷ trong tay, hẳn là không khó khăn gì, nếu mọi người trong nhà phát hiện thì mới càng khó xử lý hơn.
Yến Tuyền khuyên can mãi mới khiến Hoa Dung đồng ý, sau đó nàng lén chuồn ra ngoài qua cửa sau.
Đường phố vẫn ồn ào náo nhiệt như cũ, có tiếng cười, tiếng trêu đùa, tiếng rao hàng, nhìn ai trông cũng vui vẻ hạnh phúc, dường như chỉ có mình nàng là đang khổ sở.
Yến Tuyền cố gắng khống chế bản thân để không nghĩ tới Tống Thanh Dương nữa, nàng đi nhanh đến phố Trạng Nguyên.
Khắp phố Trạng Nguyên đều là cửa hàng bán sách, bán tranh chữ, bán văn phòng tứ bảo, người đến đây đa số là người đọc sách. Tiền Bác Thông là quỷ nên bay rất nhanh, đã bay đến trước cửa cửa hàng nhà mình để chờ Yến Tuyền.
Cửa hàng của nhà hắn ta nằm ở đầu phố, tòa nhà thì ở cuối phố. Muốn gặp cha hắn ta thì rất dễ dàng, cứ đến cửa hàng là được, nhưng muốn gặp thê tử của hắn ta thì khó khăn hơn, thê tử của hắn ta cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước, bình thường đều không đi ra ngoài, Yến Tuyền chỉ đành nghĩ cách để lẻn vào trong.
Nhìn vách tường cao cao nhà Tiền Bác Thông, Yến Tuyền thấy thật khó khăn, nếu có Tống Thanh Dương ở đây… Lại nghĩ tới hắn rồi, Yến Tuyền nhanh chóng lắc đầu, bình tĩnh suy nghĩ, sau đó đưa sáo quỷ cho Tiền Bác Thông, bảo hắn thổi sáo để thôi miên một tên hạ nhân lặng lẽ tới mở cửa cho nàng.
Quỷ thổi sáo quỷ có thể làm đầu óc con người mê muội, Yến Tuyền cũng không thể nghe tiếng sáo, nàng che kín lỗ tai lại. Chờ khi vào được bên trong, Tiền Bác Thông bay đằng trước để dẫn đường, giúp Yến Tuyền tránh thoát nha hoàn và gã sai vặt, một người một quỷ âm thầm lẻn vào phòng Cao Lê.
Cao Lê đang ngồi ở trước cửa sổ, chăm chú viết thứ gì đó. Yến Tuyền dùng gương Thiên Lý để nhìn từ xa, thấy đó là chữ viết mà nàng đọc không hiểu, đây chắc hẳn là chữ viết thần bí, cổ quái mà Tiền Bác Thông nói đến.
Cao Lê viết vô cùng nghiêm túc, cũng không để nha hoàn hầu hạ bên người, vì vậy nên Yến Tuyền có cơ hội tranh thủ.
Yến Tuyền bảo Tiền Bác Thông ở một bên để phối hợp với nàng, sau đó di chuyển từng bước một đến dưới cửa sổ, tận dụng bồn hoa để che giấu bóng dáng rồi nhẹ nhàng thổi sáo quỷ.
Tiếng sáo bay vào trong nhà, Cao Lê ngừng bút, nghiêng tai lắng nghe, dường như đang phán đoán xem tiếng sáo ở đâu bay tới.
Còn chưa phán đoán xong mà trong lòng nàng ta đã nảy sinh cảm giác đau khổ, những chuyện đau lòng khi trước ập tới làm nàng ta không nhịn được mà ôm mặt khóc nấc lên.
Tranh thủ lúc cảm xúc của Cao Lê đang dao động, Yến Tuyền dịu dàng hỏi: “Sao thiếu phu nhân lại khóc? Có phải đang nhớ tới chuyện đau lòng gì hay không?”
Cao Lê còn chưa kịp nhận ra tiếng nói vang lên từ nơi nào thì đã trả lời theo bản năng: “Ừ, ta lại nhớ tới biểu ca của ta.”
… Yến Tuyền lập tức không nói chuyện tiếp được nữa. Thấy nàng muốn đi, Tiền Bác Thông sốt ruột, dù biết bản thân là quỷ, không cản nàng lại được nhưng hắn ta vẫn duỗi tay ngăn lại.
“Yến tiểu thư, ngươi làm sao vậy?” Tiền Bác Thông không biết Yến Tuyền vừa cãi nhau với Tống Thanh Dương nên không hiểu tại sao nàng lại bỗng dưng trở mặt.
“Ta không giúp được ngươi, ngươi vẫn nên tìm đến người tài giỏi khác đi thì hơn.”
“Đừng mà Yến tiểu thư, đến lão quỷ trăm năm, Lạt Ma Thánh tăng mà ngươi cũng siêu độ được, sao có thể không giúp ta được cơ chứ?” Tiền Bác Thông liên tục chắp tay thi lễ, van nài Yến Tuyền đừng đi: “Chỉ cần người* có thể giúp ta biết rõ chân tướng sự việc, đến lúc đó ta sẽ nghĩ cách báo mộng cho cha ta để ông ấy đưa bạc cho ngươi.”
*Lúc này Tiền Bác Thông đang nịnh nọt, cầu xin nên mới gọi Yến Tuyền là “người” nhé.
Tiền Bác Thông cho rằng Yến Tuyền muốn tăng giá vô tội vạ.
Yến Tuyền đỡ trán, cuối cùng vẫn về tới phía trước cửa sổ.
Cao Lê đang khóc lóc thảm thiết, nhìn thấy Yến Tuyền, nàng ta vừa khóc vừa hỏi: “Ngươi là ai?”
“Ta ư? Ta là người tới giúp ngươi trừ ưu giải nạn. Ngươi nói cho ta nghe xem, sao biểu ca ngươi lại làm ngươi đau lòng?”
Nhắc tới biểu ca, Cao Lê càng khóc to hơn, cảm xúc mấp mé bên bờ vực sụp đổ, cũng không buồn hỏi xem rốt cuộc Yến Tuyền là ai nữa, nàng ta vừa khóc vừa nói: “Hắn đã hứa sẽ dẫn ta đi, ta đợi hắn một đêm mà hắn vẫn không tới.”
Cao Lê khóc đến mức không thể ngừng lại được.
Theo mấy lời trong tiếng sụt sịt nghẹn ngào của nàng ta, lúc Cao Lê tròn một trăm ngày, phụ thân nàng ta mời thầy bói đến tính bát tự cho nàng ta, kết quả là bát tự tương khắc với phụ mẫu. Phụ thân Cao Lê bèn đưa nàng ta về quê, để cho nhà lớn bá phụ nuôi nấng.
Đại bá phụ có rất nhiều nhi tử, nữ nhi, gia cảnh lại không giàu có bằng nhà Cao Lê, vậy nên tất cả tỷ tỷ muội muội đều chen chúc trong một căn phòng.
Nàng lúc ấy là nhỏ nhất, biểu ca so nàng hơn phân nửa tuổi, phía trên còn có bốn cái biểu tỷ.
Trẻ con nhà nghèo đều là đứa lớn trông đứa nhỏ, khi còn nhỏ, biểu ca cũng ngủ cũng một phòng với mấy người nàng ta, lần nào hai người họ cũng nằm ngủ sát cạnh nhau.
Họ cứ ngủ cạnh nhau như vậy cho đến năm tám tuổi.
Năm ấy, không biết biểu ca học được mấy trò lưu manh ở đâu mà nửa đêm lén lút sờ ngực tỷ tỷ, lúc cút đầu xuống bú thì bị tỷ tỷ phát hiện, mách với lớn bá phụ.
Đại bá phụ nói hắn ta vẫn là hài tử, chỉ coi tỷ tỷ thành mẹ, sau đó tách phòng cho bọn họ.
Khi đó nàng ta ngây ngốc, thật sự tin lời lớn bá phụ nói, vậy nên vẫn chơi đùa thân mật với biểu ca như trước, lại bị hắn ta lừa gạt mà làm mẹ của hắn ta, cho hắn ta bú mấy năm trời, sau này nàng ta mới biết bản thân bị biểu ca lừa.
Nhưng trong lúc chung đụng, Cao Lê cũng thích biểu ca của mình, thích ở cạnh bên hắn ta, thích thân thiết với hắn ta, thích làm mẹ của hắn ta, cho hắn ta uống sữa. Cao Lê cho rằng bọn họ có thể mãi luôn thân mật như vậy, nhưng không ngờ phụ thân đã quyết định hôn sự của nàng ta từ sớm.
Cao Lê bảo biểu ca mang nàng ta đi, bọn họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở chỗ cũ. Nàng ta cứ đinh ninh rằng chắc chắn biểu ca sẽ đến, nhưng sau đó hiện thực đã chứng minh rằng nàng ta đã đánh giá cao tình cảm giữa bọn họ. Biểu ca càng sẵn lòng nhận tiền của phụ thân nàng ta, xây căn nhà mới, may bộ đồ mới, cưới tân nương khác.
“Biểu ca không có ai là tốt cả!” Yến Tuyền tức giận không thôi: “Nếu ngươi đã cắt đứt với biểu ca của mình, vậy ngày nào ngươi cũng viết nhật ký là để cho ai xem thế?”
“Ta viết cho lão đồng của ta.”
“Lão đồng là ai?”
“Là tỷ muội kết nghĩa của ta.” Ở chỗ nàng ta có tập tục nữ tử cùng tuổi kết nghĩa với nhau. Chỉ cần chí hướng hợp nhau là hai người có thể viết khế ước, kết làm tỷ muội sinh tử, đồng ý sẽ yêu quý, ủng hộ lẫn nhau cả đời. Tình cảm giữa hai tỷ muội thậm chí còn vượt qua cả trượng phu và tỷ muội ruột thịt, hai gia đình cũng sẽ qua lại với nhau như họ hàng thân thích.
Tỷ muội lão đồng của nàng ta – Lam Cửu – là người trong thôn lớn bá phụ. Nhà Lam Cửu là hộ ngoại lai, mấy cô nương trong thôn đều không muốn kết nghĩa lão đồng với Lam Cửu. Cao Lê thì lại là cô nương ăn nhờ ở đậu, trước đó trong thôn vẫn luôn đồn rằng phụ thân nàng ta không cần nàng ta nữa, vậy nên cũng không có cô nương đồng ý kết lão đồng với nàng ta. Cứ như vậy, hai cô nương bị cô lập là Cao Lê và Lam Cửu lập khế ước, kết nghĩa lão đồng với nhau.
“Ta chỉ nói cho Lam Cửu biết chuyện giữa ta và biểu ca, nàng ấy sợ ta sẽ luẩn quẩn trong lòng nên theo ta cùng tới Kinh thành. Nữ tử ở chỗ chúng ta sẽ học “Nữ thư”, giữa lão đồng với nhau, đa số đều dùng nữ thư để giao tiếp, tâm sự đôi lời bí mật giữa tỷ muội với nhau, vậy thì không cần lo sẽ bị trượng phu phát hiện.”
Yến Tuyền thấy rất hứng thú với “Nữ thư”, không khỏi hỏi nhiều vài câu.
“Nam nhân không cho nữ tử đọc sách viết chữ, nữ tử bèn tự tạo ra chữ viết cho riêng mình. Chúng ta cũng không nói “Nữ thư” cho bọn họ biết, vậy nên trước giờ thứ này đều chỉ truyền cho nữ mà không truyền cho nam.”
Cao Lê vừa khóc vừa nói ra hết tất cả, nước mắt của nàng ta dần ít đi, nhìn như sắp tỉnh táo lại, Yến Tuyền mau chóng hỏi: “Cái chết của trượng phu ngươi có liên quan gì đến ngươi hay không?”
Cao Lê lắc đầu, chê bai: “Hắn ta có nhiều tỷ tỷ muội muội như vậy, còn có cả luyến đồng* xinh xắn, cả ngày đều quyến luyến hoa cỏ bên ngoài, chay mặn đều không chê, ai mà biết hắn ta lây bệnh đường sinh dục từ chỗ nào?”
*Luyến đồng (catamite): đây là từ chỉ bé trai hoặc thiếu niên có quan hệ xác thịt với đàn ông.
Yến Tuyền liếc nhìn Tiền Bác Thông, nhìn dáng vẻ lúc chết của hắn ta, đúng là trên người hắn ta có rất nhiều mụn mủ lở loét, nhưng trông lại hơi khác so với mụn nhọt mọc lên do mắc bệnh đường sinh dục mà nàng đã từng trông thấy.
Tiền Bác Thông nhanh chóng phản bác: “Ta đây không phải bị bệnh đường sinh dục, lớn phu đã nói rồi, nếu là bệnh lây qua đường sinh dục thì sẽ bắt đầu lở loét từ dưới hạ bộ, chỗ đũng quần của ta vẫn như bình thường.”
Khi Yến Tuyền nghe Tiền Bác Thông phản bác, Cao Lê cầm chén trà trên bàn lên uống, còn tiện tay rót một chén cho Yến Tuyền. Yến Tuyền mới vừa đi nhanh tới đây, lại nói chuyện lâu như vậy, đúng là có hơi khát nước, vậy nên nàng không suy nghĩ nhiều mà ngửa đầu uống trà.
Khi uống xong, Cao Lê lập tức thay đổi sắc mặt, chất vấn Yến Tuyền: “Rốt cuộc thì ngươi là ai? Sao lại vào được Tiền phủ? Ngươi vừa làm gì với ta?”
Cao Lê tỉnh lại rồi.
Yến Tuyền sửng sốt, nhìn xuống chén trà trong tay theo phản xạ, lúc này nàng mới phát hiện có vài thứ nhìn như mè đen lắng lại dưới đáy chén trà.
Không ổn! Bất cẩn rồi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận