Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A mộc…”

Tề Mậu dường như nghe thấy Diệp Tiểu Tiểu đang gọi mình, anh vội vàng đáp lại, nhưng anh không tìm thấy cô, hóa ra chỉ là ảo ảnh Tề Mậu chậm rãi ngồi xổm xuống, vuốt ngực, Tiểu Tiểu, cô đi đâu rồi?

Cho đến ngày hôm nay, đã bao lâu trôi qua, Tề Mậu tự nhéo mình một cái mới tin rằng những gì mình nhìn thấy không phải là ảo ảnh.

Là Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đã trở lại, họ thậm chí còn ở cùng một thành phố.

“Bảo bối, về nhà thôi.” Anh đưa tay kéo cô lại.

“Tề tiên sinh, đó là nhà của anh, không phải của tôi.” Diệp Tiểu Tiểu giấu tay sau lưng, quay đầu lại không nhìn anh.

Tề Mậu nhìn cô một lát, nghĩ tới điều gì đó, chậm rãi cười “Em còn tức giận à? Trình Vũ Đồng và anh không liên quan gì đến nhau cả. Những tin tức đó đều là đám nhà báo bịa đặt, không tin thì em hỏi cô ta mà xem.”

Anh ma͙nh mẽ nắm lấy tay cô gái đặt lên ngực trái của mình, giọng điệu kiên quyết “Ở đây chưa từng có ai khác ngoại trừ em, Tiểu Tiểu, quay lại với anh.”

Sự im lặng của cô gái khiến trái tim người đàn ông chìm xuống, anh nhe0 mắt, ngực không khỏi phập phồng, lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh tự nhủ rằng anh muốn cô, bây giờ anh cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để giam cầm cô bên cạnh mình, không bao giờ để cô có thể rời xa anh.

“Tiểu Tiểu, anh bảo em đợi anh, em đã đồng ý, vì sao còn bỏ chạy chạy?”

“Tề tiên sinh, lòng anh cũng tự hiểu rõ là tôi đang chạy trốn ” Diệp Tiểu Tiểu ngẩng mặt lên, không chút sợ hãi nhìn anh “Sao anh còn muốn tôi ở lại nhìn anh và Tần Minh Châu yêu nhau chứ? Tôi dù gì cũng chỉ là tiểu tình nhân ma anh bao dưỡng thôi, thê không phải thiếp cũng cũng, anh còn muốn tôi lúc nào cũng phải dạng ͼhân ra đợi anh trên giường sao?

“Anh đã nói là anh sẽ cưới em.”

“Nhưng tôi không quan tâm.”

“Trước đây em nói là em sẽ đợi mà.”

“Tề tiên sinh, trên đời này không có gì là vĩnh cửụ” Diệp Tiểu Tiểu hít một hơi thật sâu, chỉ vào chiếc xe vừa bị Trình Vũ Đồng đâm phải “Tôi từng sợ lái xe vì luôn nghĩ đến những điều tồi tệ đó, dù anh có khuyên thế nào tôi cũng không dám lái nhưng bây giờ tôi không sợ nữa, kể cả anh, tôi cũng không sợ anh nữa, và càng không đi the0 anh.”

“Tiểu Tiểụ” Người đàn ông nắm chặt cánh tay cô “Anh biết em vẫn còn giận anh, trước hết cùng anh trở về đã, e không nhớ Đào Đào sao?”

Chú chó con Tề Mậu mua về dỗ dành cô sao? Cũng giống như cô nó, đều là đồ vật làm vui lòng chủ nhân, nhưng giờ cô không còn muốn trở thành thú cưng của anh nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận