Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Cả Muốn So Đo Với Em Sao
Bùi Triệt đổi sắc mặt ngay, tiến lên chất vấn: “Quà năm mới em tặng cho em ấy, anh cất thì tính là sao đây hả?”
“Không được sao?” Bùi Uyên nghi hoặc chớp mắt, nghiêm túc hỏi ngược lại: “Từ nhỏ Sở Sở đã hay vứt đồ bừa bãi, sơ ý chủ quan, em kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì, kim cương hồng hơn một trăm triệu bị em ấy làm mất thì phải làm sao đây? Các em không xót sao?”
Bùi Triệt sầm mặt nhếch miệng: “Nhưng em nghe nói chiếc nhẫn kim cương hồng anh mua tận bốn trăm triệu, anh định tặng cho Kiều Sở Sở sao?”
Bùi Uyên đanh mặt.
Bùi Triệt cười lạnh: “Anh cả muốn so đo với em sao? Là đang ganh đua với em à?”
“Sao em lại dùng cái từ ganh đua này?” Bùi Uyên nhướng mày, không tưởng tượng nổi: “Chúng ta đều là người một nhà, Kiều Sở Sở là em gái chúng ta nuôi lớn, chúng ta tặng quà cho em ấy chẳng qua là để em ấy vui vẻ mà thôi, không hề có ý gì khác.”
Bộ mặt tươi cười của Bùi Triệt dần biến mất: “Vậy anh lén giấu chiếc nhẫn của em đi thì sao đây?”
“Anh nói đó là anh đang giữ giúp em.” Giọng điệu Bùi Uyên đột nhiên trở nên rét lạnh: “Anh không vì lợi ích riêng.”
“Vâng, người càng làm gì đó thì sẽ càng cường điệu bản thân không làm cái gì đó.” Bùi Triệt vươn tay, vẻ mặt đầy mỉa mai: “Trả chiếc nhẫn đó lại cho em.”
Bùi Uyên: “Anh bảo trợ lý bỏ vào két sắt của anh rồi.”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Uyên nhếch miệng cười một tiếng, đảm bảo ăn chắc: “Em biết mật khẩu két sắt của anh mà, cứ đi lấy đi, em hai.”
Vẻ mặt Bùi Triệt bỗng trở trắng bệch: “Bùi Uyên!”
Bùi Uyên cười khẽ một tiếng, xoay người rời đi.
Bùi Triệt tức giận đến mức hô hấp dồn dập: “Tốt nhất anh coi chừng chiếc nhẫn anh vừa mới mua cho em! Coi chừng em cũng khóa nó vào trong két an toàn luôn đấy!”
Bùi Uyên tùy tiện phẩy tay, không thèm quay đầu lại một cái.
Bùi Triệt tức giận nắm tay thành nắm đấm!
Mấy anh em còn lại vẻ mặt sững sờ nhìn hai người.
Bùi Bất Tiện ôm thú bông: “Hình như em ngửi thấy mùi thuốc súng.”
Bùi Mộc và Bùi Từ ngơ ngác, khẽ gật đầu: “Đồng ý.”
Bùi Phong Lộng nghi hoặc: “Quà năm mới hằng năm không phải chúng ta đều tặng thống nhất hay sao? Năm nay thống nhất tặng nhẫn tại sao không nói một tiếng vậy?”
Bùi Du Xuyên bày tỏ biểu cảm anh da đen đầu đầy dấu chấm hỏi: “Hả? Em tư, liệu có khi nào chiếc nhẫn kia không phải quà tặng thống nhất không, vậy thì có ý nghĩa đặc biệt gì nhỉ?”
Bùi Phong Lộng lấy làm khó hiểu: “Đấy không phải chỉ là đồ trang sức sao? Có ý nghĩa đặc biệt gì được?”
Bùi Du Xuyên: “… Đó là nhẫn kim cương, tặng nhẫn kim cương có ý nghĩa gì em hiểu không?”
Bùi Phong Lộng: “Hiểu chứ, có nghĩa là Kiều Sở Sở có thêm một chiếc nhẫn.”
Bùi Du Xuyên: “Hả?”
Bùi Mộc: “Hả?”
Bùi Từ: “Hả?”
Bùi Bất Tiện: “Hả?”
Bùi Phong Lộng thành thật nói: “Kiều Sở Sở đeo phỉ thúy không đẹp, chỉ thích hợp đeo đá quý thôi. Vậy chúng ta đã muốn mua thì phải mua kim cương hiếm, dù sao đã tặng em ấy thì phải tặng cái tốt nhất, không phải sao?”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Bùi Bất Tiện: “…”
Bùi Du Xuyên: “…”
Bùi Phong Lộng tiếp tục thành thật nói: “Nên năm nay chúng ta quyết định đi mua nhẫn kim cương, đúng không?”
Bùi Du Xuyên câm nín nghẹn lời, giơ tay che mắt, dáng vẻ như bị táo bón, giọng điệu như thể đau khổ tột cùng: “Đúng, mua nhẫn kim cương, ai cũng mua nhẫn kim cương.”
Anh ấy vỗ bả vai Bùi Phong Lộng: “Tám người chúng ta xem việc đón năm mới còn quan trọng hơn bất cứ chuyện gì khác.”
Nói xong cũng che mắt rời đi luôn.
Bùi Phong Lộng đứng nguyên tại chỗ, không hiểu ra sao.
Bùi Bất Tiện bày vẻ mặt nghiêm trọng thưởng thức thú bông ôm trong lòng anh ấy: “Anh tư, anh cần cái này hơn em đấy.”
Bùi Phong Lộng: “?”
Bùi Mộc và Bùi Từ vỗ vỗ vai anh ấy, đồng thanh nói: “Anh tư, sau này anh cả và anh hai cãi nhau, anh tránh xa chút, em sợ anh khuyên can mà khuyên không đúng vấn đề.”
Bùi Phong Lộng: “?”
Sao anh ấy cứ có cảm giác anh ấy bị xem như đồ ngốc rồi?
Anh ấy rời khỏi phòng nghỉ, đã bắt gặp toàn bộ sáu người anh em đều đang nhìn trộm vào cửa phòng bệnh của Kiều Sở Sở.
Người nào người nấy đều lén lén lút lút nhìn vào bên trong xuyên qua ô cửa sổ nhỏ kia.
Anh ấy ôm thú bông tiến đến: “Kiều Sở Sở thay quần áo ở trong à?”
Bùi Du Xuyên ghét bỏ trừng mắt với anh ấy: “Em điên rồi à, Kiều Sở Sở thay quần áo mà chúng ta còn có thể nhìn lén từ bên ngoài sao? Đương nhiên là trong đó có người tới rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận