Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tuyết rơi đường trơn, ông ấy bước hỏng một chân trực tiếp ngã từ lầu hai xuống lầu một, đầu đập vào đất.”

Dì bi thương lau khóe mắt: “Trúc Vũ a,lúc còn sống ông nội con cũng không để lại di chúc, con nếu thấy trong nhà còn đồ vật gì, xem xét mà mang đi đi.”

Ngụ ý, bọn họ đã tính toán đem cô đuổi ra khỏi căn nhà này .

Tiêu Trúc Vũ thình lình tiếp nhận tin dữ vẫn chưa hoàn hồn, rõ ràng cô không xem nơi đó là nhà , những vẫn có cảm giác tan nát cõi lòng , hô hấp không thuận, khí nghẹn khó thở.

Không thi đậu.

Khi thành tích Tháng 3 được công bố, điểm của cô bị kéo xuống rất thấp, nhưng những chuyện này hết thảy giống như cũng thực bình thường. Dù sao vào đợt thi của tháng 12 cô đã đối mặt với thành tích vô cùng kém cỏi rồi , cũng biết chính mình không còn hy vọng nữa.

Nhưng khi nhìn thấy đến điểm số có thể thấp như vậy, vẫn là thất vọng cùng khó chịu, trong lòng Tiêu Trúc Vũ vẫn yên lặng an ủi chính mình, cô chỉ mới vẽ tranh một năm, lại không có nhiều thiên phú, vốn là nên cần luyện tập thêm, mới một năm mà thôi, với trình độ của cô thì vẫn còn cố gắng nhiều mới đạt được thành thích tốt.

Cứ lấy cớ mặt ngoài như vậy để thuyết phục chính mình, nhưng trái tim đã đau đến mức ngay cả hô hấp cũng cảm thấy đau.

Đã thực nỗ lực, cô rõ ràng, nỗ lực.

“Ô…… Ô ô ô, oa.”

Tiêu Trúc Vũ nhịn không được, ngồi xổm ở phía sau sopha phòng khách khóc lớn như sắp hỏng mất.

Bạch Dương đứng cách cô không xa, trong tay bưng đồ ăn nóng hầm hập vừa mới vừa làm ra , hôm nay là ngày đầu tiên thành tích được công bố , vốn dĩ muốn làm một bàn ăn ngon cho cô, nhưng nhìn dáng vẻ này của cô, căn bản là nuốt không trôi.

Đợt thị qua đi, Bạch Dương mang cô đến ở một trong những phòng trong nhà anh hắn , tuy rằng đã thật lâu cũng chưa động vào cô, Tiêu Trúc Vũ vẫn kháng cự hắn đụng vào, vì vậy mà hắn cũng không dám làm ra hành động thân mật vượt rào nào.

Đi qua ngồi xổm bên cạnh cô, đại khái là thấy hắn đi lại đây, Tiêu Trúc Vũ liều mạng dùng cánh tay lau nước mắt, ngừng hô hấp, khóc đến độ thở không nổi .

“Tiêu Tiêu, nem còn muốn vẽ tranh không?”

Cô cho rằng hắn vẫn sẽ nói không có việc gì, sẽ khen cô vẽ tranh rất tuyệt, là những người đó không có thưởng thức. Nhưng lần này câu hỏi mà hắn hỏi ra lại là vấn đề trí mạng đối với cô , cô rất mê mang, không biết nên làm như thế nào, còn không bằng trực tiếp an ủi cô thì càng tốt.

“Ô…… Đừng hỏi tôi, tôi không biết, tôi không biết.”

Bạch Dương ôm hai tay gác ở đầu gối, má trái chôn ở khuỷu tay nghiêng đầu nhìn cô.

“Nếu em muốn vẽ tranh, anh có thể mang em đi khắp nơi vẽ tranh, chúng ta đi đến càng nhiều nơisẽ phát hiện có rất nhiều nơi đẹp, sẽ càng có nhiều ý tưởng hơn, anh sẽ tìm người dạy em vẽ tranh, chỉ cần em muốn vẽ, cả đời đều có thể vẽ .”

Mặc dù hắn đã dùng hết toàn lực an ủi cô, nhưng cô vẫn rất khổ sở, dù dùng hết bản lĩnh vẫn không thi đậu đại học.

“Ô, tôi, tôi không biết.”

“Vậy em liền nói cho anh biết, em còn muốn vẽ tranh không?”

Bạch Dương thấy cô khóc càng ngày càng hung, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Vẫn muốn vẽ đúng không? Không cần để mình nghẹn đến khó chịu, chúng ta đến nơi khác, tìm một người dạy vẽ thật tốt, anh bảo đảm, sau này em sẽ trở thành một đại họa sĩ siêu cấp nổi danh.”

Cô vùi đầu khóc đến mức xé tâm kiệt lực, cho vơi đi cảm xúc không cam lòng, khóc mệt, mở to mồm hô hấp tìm dưỡng khí.

Phòng trong tràn ngập mùi hương của đồ ăn , còn có mẻ cơm vừa mới nấu xong , cảm giác kiên định trong nội tâm lại ùa vào , áp xuống một chút hư không trên con đường phía trước của cô.

Cũng không cảm thấy Bạch Dương là người đã cứu rỗi cô, bởi vì cơn ác mộng đau đớn nhất đều là hắn mang đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận