Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi nói rồi, em sẽ cảm thấy rất sung sướng mà. Được vây quanh bởi năm người đàn ông, ngày nào cũng đạt cực khoái, em còn không hài lòng sao?”

Cô cắn một cái bánh quy, trừng mắt nhìn hắn ta, Đào Đằng híp mắt cười vui vẻ: “Đôi mắt em thật đáng yêu, rất dễ bị bắt nạt, khó trách bị người ta nhìn chằm chằm.”

Vân Tô Tô ăn xong bánh bích quy liền đi lên lầu, không muốn cùng hắn ta bàn luận thêm nữa.

Thời gian đầu, cô sống ở đây với nỗi sợ hãi vô hình và luôn cảm thấy rằng mình sẽ gặp năm người bọn họ chặn cô ở ngã tư tiếp theo, vì vậy cô luôn đi cùng Đào Đằng.

Nhưng càng về sau, thời gian càng dài, khả năng bọn họ xuất hiện càng ngày càng ít, mặc dù ở chỗ này đã được một học kỳ, cô cũng không nghe được tin tức về họ nhiều nữa.

Khi Đào Đằng gọi cho dì Đào, cô mới hay tin rằng Quý Đỗ đã đến New Zealand.

Ấn Độ Dương ngăn cách ở giữa, trải dài nửa vòng trái đất, nếu không có gì ngoài ý muốn, tuyệt đối sẽ không gặp lại.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến điều này, cô luôn cảm thấy có chút khó chịu, không biết mình đang mắc phải bệnh gì, ngược lại còn cảm thấy bản thân quá rẻ rúng, thực chỉ muốn cho mình hai cái tát để tỉnh lại.

Đó chính là người đã cưỡng hiếp tập thể cô, một trong những người cả đời này cô sẽ không bao giờ tha thứ.

Trong ba học kỳ đầu, cô không dám quay lại Trung Quốc dù chỉ một lần, cô chỉ nói dối bố mẹ rằng mình là sinh viên trao đổi, và cô chỉ gửi video về trong dịp Tết Nguyên đán.

Tóc cô ngày càng dài ra, da thịt mềm mại trên má dần biến mất, ngày càng trưởng thành hơn, ở đây cô có thể tùy ý ăn mặc mà không bị gò bó, trải nghiệm sự tự do cùng hạnh phúc chưa từng có.

Vào sinh nhật lần thứ 20 của cô, Đào Đằng đã đưa cô đi học lái xe và tặng cô một chiếc Porsche làm quà sinh nhật, Đào Đằng luôn nói với cô rằng cảm giác giống như nuôi dạy một đứa con gái, thậm chí cô còn được đối xử tốt hơn nhiều so với em trai hắn ta.

Cũng chính vì sự hiện diện của Đào Đằng, cô mới không phải chịu những sự phân biệt chủng tộc và sự bắt nạt đó, mối quan hệ giữa hai người dường như đã dần biến thành mối quan hệ gia đình.

Hai tháng trước khi tốt nghiệp, khi cô đến nhà dì Đào ăn tối, dì Đào đột nhiên hỏi về tương lai của cô.

“Có công việc nào Tô Tô muốn làm không? Dì có thể giới thiệu cho con.”

Cô cắn nĩa, trong đầu tưởng tượng vô số viễn cảnh, đôi mắt ngấn nước đảo quanh nhìn Đào Đằng.

“Đào Đằng không phải là nhân viên quy hoạch đất đai sao? Vậy cô cho con một chân bảo vệ là được rồi ạ.”

Hắn bị sặc sữa, liên tục cúi đầu, đỏ mặt vì ho.

“Sao tự nhiên con lại thích làm bảo vệ?”

Cô nhún vai: “Con không giỏi giao thiệp với người lạ cho lắm, nhưng làm nhân viên bảo vệ cũng được, nếu dì thấy được thì giới thiệu cho con.”

Dì Đào híp mắt cười nói: “Dì thấy làm bảo vệ cũng tốt, một cô gái đáng yêu hoạt bát như con đi đâu cũng được săn đón, cho nên tìm việc làm không cần lo lắng.”

Đào Đằng thở dài: “Mẹ, mẹ thật có lòng với cô ấy quá, làm công việc đấy sau này không có đủ tiền, về già sẽ gặp nhiều khó khăn.”

“Vậy Tô Tô về ở với dì đi, dì nuôi con, mỗi ngày con bồi chuyện với dì là được.”

Cô bật cười, liếc nhìn Đào Đằng đầy khiêu khích và đầy vẻ tự hào.

Hắn bĩu môi: “Con chẳng biết ai mới là con ruột của mẹ nữa.”

Tiệc tốt nghiệp cần dùng đến một bộ lễ phục, nhưng cô lại không có lấy một bộ, sau khi kiểm tra xong luận văn, cô chuẩn bị ra ngoài mua quần áo.

Cô trườn dài trên tay vịnh cầu thang và hét xuống dưới, ” Đào Đằng, có muốn ra ngoài mua quần áo không? ”

Đáp lại câu hỏi của cô chỉ là tiếng kẽo kẹt của tấm ván giường phát ra từ trong phòng.

Cô bĩu môi, ” Được thôi, chắc anh không muốn ra ngoài đâu. ”

Cô về phòng thay một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng với quần jean, đôi chân thon dài, thân hình mảnh khảnh, dáng người hoàn hảo, áo sơ mi ôm chặt vùng bụng phẳng lỳ, cổ áo buông hai cái cúc áo, lộ ra nước da da trắng nõn cùng với xương quai xanh thanh mảnh.

Trên cổ đeo chiếc vòng màu bạc có hình con bướm, là lúc cô 21 tuổi, Đào Đằng tặng cho cô, là phiên bản giới hạn trên sàn catwalk, cô rất thích nó, từ lúc đeo lên thì chưa bao giờ tháo ra cả.

Cô tiện tay buộc mái tóc dài của mình thành kiểu tóc đuôi ngựa, những sợi tóc con dư ra xoã xuống che đi gò má gầy guộc, rồi cầm chìa khoá xe bước ra cửa.

Khu vực trang phục ở lầu hai của trung tâm thương mại có rất nhiều người, đa số đều là sinh viên cần tham gia tiệc tốt nghiệp, thẩm mỹ của cô không được tốt lắm, bình thường đều do Đào Đằng giúp cô lựa quần áo, thẩm mỹ của cô vậy mà so với tên đó còn kém xa.

Đi rất nhiều vòng, cô thấy được một bộ lễ phục màu xanh đậm ngay trong một tủ kính, phần eo có thắt chặt một cái thắt lưng màu trắng, đuôi váy có viền ren, cô đã thích nó từ cái nhìn đầu tiên.

Lúc thanh toán tiền thì phát hiện ra thẻ mình cầm là tấm thẻ ghi nợ, tấm thẻ này trước đó đã bị cô dùng hết tiền bên trong để bảo trì xe, không còn một đồng nào.

Đối diện với thu ngân đang nở nụ cười, cô cảm thấy rất ngại.

Cô vội vàng lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Đào Đằng, thì lại phát hiện túi quần phía sau dư ra một tấm thẻ ngân hàng, trong tình thế cấp bách, cô liền đưa tấm thẻ đó cho thu ngân.

Cô còn đang nghĩ tấm thẻ đó từ lúc nào đã ở trong túi, thì tấm thẻ đó đã thực hiện thanh toán thành công.

” Ồ, không cần mật mã sao? ”

” Thưa tiểu thư, tấm thẻ này không cần mật mã. ”

Cô nhận lại tấm thẻ và nghĩ hết nửa ngày vẫn chưa biết được tấm thẻ này từ đâu ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận