Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền đặt chén trà lên trên cửa sổ, thẳng thắn nói: “Là quỷ hồn trượng phu Tiền Bác Thông của người nhờ ta tới, hắn ta rất tò mò về nhật ký mà ngươi viết mỗi ngày, hắn ta cảm thấy cái chết của bản thân có liên quan đến ngươi.”
“Ngươi nói dối thì cũng bịa cho tử tế, sao trên đời này lại có quỷ được…”
Cao Lê đang nói bỗng đột ngột im bặt, nàng ta nhìn thấy linh hồn dày đặc quỷ khí và vẻ mặt phẫn nộ của Tiền Bác Thông qua cái gương mà Yến Tuyền lấy ra.
“A!” Cao Lê sợ tới mức lùi ra sau một bước, suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.
Giọng nàng ta hơi to, Yến Tuyền nhanh chóng nói: “Ngươi nhỏ giọng lại chút, ngươi cũng không muốn người khác thấy ngươi châu đầu ghé tai, lôi lôi kéo kéo với một nam tử xa lạ ở trước khuê phòng đâu đúng không?”
Yến Tuyền không quên hiện giờ nàng đang đóng giả làm nam từ.
Quả nhiên Cao Lê cũng sợ hiểu lầm, lập tức che kín miệng.
“Giờ ngươi biết sợ rồi à! Thường ngày ta đối xử với ngươi không tệ, không ngờ ngươi vẫn giấu một tên biểu ca trong lòng! Vậy mà ta lại coi đồ giày rách như ngươi trở thành báu vật!” Tiền Bác Thông tức không chịu được, âm khí trên người hắn ta cũng dày đặc hơn.
Nhưng dù hắn ta có tức giận đến đâu thì Cao Lê cũng không nghe thấy tiếng mắng chửi của hắn ta. Yến Tuyền cũng sẽ không giúp Tiền Bác Thông thuật lại mấy lời này, chỉ coi như không nghe thấy.
Cao Lê mất một lúc lâu để bình tĩnh trở lại, sau đó mới nói với Yến Tuyền: “Tuy ta và Tiền Bác Thông không có cảm tình gì mấy, nhưng ta cũng không đến mức phải hại chết hắn ta.”
Cao Lê nói rất chân thành, nhìn trông không giống như là đang nói dối, Yến Tuyền thoáng suy tư trong lòng, lại hỏi tiếp: “Ngươi vừa bỏ cái gì vào trong nước trà đấy?”
Lúc này Yến Tuyền cảm thấy bụng mình không thoải mái cho lắm.
“Ta cũng không biết, đó là thứ Lam Cửu cho ta, nàng ấy bảo ta đem ra dùng khi gặp nguy hiểm.”
“Ngươi không biết?” Yến Tuyền không tin.
“Ta thật sự không biết.” Thấy Yến Tuyền vẫn nghi ngờ, Cao Lê lại nói: “Lam Cửu chỉ nói với ta rằng nếu ta gặp phải chuyện nguy hiểm thì hãy cứ cho kẻ xấu ăn thứ này, dù ở cách xa ngàn dặm thì nàng ấy cũng có thể cảm nhận được, sau đó sẽ giúp ta biến nguy thành an.”
“Ngươi chưa từng hỏi nàng ta xem đây là thứ gì à?”
“Ta từng hỏi rồi nhưng nàng ấy không muốn nói, ta cũng không thể ép buộc nàng ấy được.”
Cảm giác đau đớn trong bụng dần tăng lên, Yến Tuyền không kịp hỏi thêm mà vội hỏi xem nàng ta có thuốc giải hay không.
Cao Lê lắc đầu, nói rằng chỉ có thể cho Yến Tuyền địa chỉ của Lam Cửu, bảo Yến Tuyền tự đến tìm Lam Cửu.
Ba năm trước, Lam Cửu gả cho Lỗ lớn phu của Hồi Xuân Đường.
Cao Lê viết một bức thư cho Lam Cửu bằng “Nữ thư”, nói: “Chỉ cần ngươi đưa bức thư này cho Lam Cửu, Lam Cửu đọc xong rồi chắc chắn sẽ giúp ngươi giải độc.”
Cao Lê giúp đỡ rất ân cần, thái độ của nàng ta khác hoàn toàn so với khi nãy, Yến Tuyền nghi ngờ, nhận lấy thư, nhìn mấy chữ mà nàng đọc không hiểu, hơi híp mắt lại, hỏi: “Ta đã biết bí mật của ngươi, vậy mà ngươi cứ thả ta đi như vậy? Chẳng lẽ ngươi không sợ ta giúp Tiền Bác Thông nói chuyện quá khứ của ngươi cho cha mẹ trượng phu của ngươi ư?”
Không đợi nàng ta cãi chày cãi cối, Yến Tuyền lại nói tiếp: “Đừng giả mù sa mưa nữa, ngươi cố ý làm như vậy, muốn dụ ta đi tìm Lam Cửu là vì không muốn ta chết trong phòng ngươi, muốn để Lam Cửu giúp ngươi xử lý ta đúng không?”
Bụng nàng càng ngày càng đau đớn hơn, cứ như thể có thứ gì đó đang đục khoét trong cơ thể nàng. Yến Tuyền ôm chặt lấy bụng mình, cắn răng chịu đựng cơn đau thấu tim.
Nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn của Yến Tuyền, Cao Lê không nhịn được mà nở nụ cười.
“Ngươi cũng không ngốc, nhưng dù ngươi phát hiện ra thì cũng làm gì được? Ta và Lam Cửu vẫn có biện pháp để xử lý thi thể của ngươi một cách thần không biết, quỷ không hay.”
“Tiền Bác Thông đúng là do ngươi hại chết?”
“Ta cũng không muốn làm vậy, đều là do hắn tự rước lấy.” Cao Lê thấy không lừa được Yến Tuyền nên chẳng thèm lừa dối nữa, dù gì thì dựa trên tình hình trước mắt, quỷ hồn của Tiền Bác Thông không thể thương tổn đến nàng ta, vậy thì có thêm một con quỷ nữa cũng không có gì phải sợ.
Khi vừa gả tới Kinh thành, Tiền Bác Thông đối xử rất tốt với nàng ta, dần dần chữa lành những vết thương lòng của nàng ta. Nàng ta cũng muốn sinh sống yên ổn với Tiền Bác Thông, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, chỉ mới qua một năm mà Tiền Bác Thông đã chán ngấy nàng ta, lại quay về những ngày tháng lang thang như trước, thường xuyên cả đêm không về nhà.
Hắn ta nói rằng nam nhân cần phải xã giao. Công công và bà bà cũng nói đỡ hắn ta, sau đó lại đưa hai đứa trẻ tới, chỉ vào Cao Lê, bảo chúng gọi nàng ta là mẫu thân.
Lúc đó Cao Lê mới biết Tiền Bác Thông đã khai trai từ năm 14 tuổi, mới 17 tuổi đã có hai đứa con.
Cha mẹ chồng nói: “Con yên tâm, chúng ta đã giúp con xử lý mẹ đẻ của hai đứa bé, bọn chúng còn nhỏ, chỉ cần con coi chúng là con cái ruột của mình thì hai đứa nó sẽ không biết gì hết cả, sẽ đối xử với con như mẹ ruột.”
Nàng ta gả xa đến Kinh thành, khó có thể dựa vào nhà mẹ đẻ, dù gặp chuyện như vậy cũng chỉ đành nén giận, chỉ có thể dùng “Nữ thư” viết thư cho Lam Cửu bên ngoài phủ để kể khổ.
Lam Cửu tức giận nên hạ cổ cho Tiền Bác Thông.
“Cổ?” Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền nghe nói đến thứ này, nàng cố chịu đựng cơn đau để hỏi Cao Lê xem đó là thứ gì.
Có lẽ nàng ta cảm thấy Yến Tuyền không sống được bao lâu nữa nên cũng thoải mái cho nàng làm con quỷ hiểu rõ mọi chuyện.
“Lam Cửu là người nơi khác, nàng ấy là Miêu nữ, thuật vu cổ là bản lĩnh gia truyền, nó vừa có thể cứu người lại vừa có thể hại người. Ban đầu ta cũng không muốn lấy mạng Tiền Bác Thông, chỉ muốn Lam Cửu hạ tình cổ cho hắn ta, làm hắn ta chỉ yêu mỗi mình ta. Nhưng nào ngờ nhân tình bên ngoài của hắn ta không chỉ có nữ nhân mà còn có cả nam nhân. Ngươi đã từng thấy hai nam nhân làm tình với nhau chưa?”
“Ta chưa thấy bao giờ, mới chỉ nghe nói rằng có không ít người thích nuôi dưỡng luyến đồng, trong lịch sử cũng có rất nhiều danh nhân có sở thích quan hệ đồng giới.”
Cao Lê nhìn Yến Tuyền bằng ánh mắt rất kỳ quặc, Yến Tuyền nhận ra nàng ta hơi sai sai nên lập tức giải thích: “Ngươi đừng hiểu lầm, quan hệ giữa ta và Tiền Bác Thông không phải là như vậy.”
Yến Tuyền xinh đẹp, khi mặc nam trang trông không khác gì công tử tuấn tú, môi hồng răng trắng, nàng lo Cao Lê sẽ hiểu lầm nàng và Tiền Bác Thông từng ăn nằm với nhau.
Cao Lê dời mắt, than thở: “Người trong thành như các ngươi đúng là kiến thức rộng rãi, một cô nương đến từ nông thôn như ta vẫn là lần đầu tiên nghe đến chuyện nam nhân và nam nhân có thể làm tình với nhau. Lúc đó ta mới biết, cái thứ mỗi đêm chọc vào người ta của Tiền Bác Thông không chỉ từng chọc vào người cô nương khác mà còn từng khuấy phân trong lỗ đít nam tử.”
Việc này…
Yến Tuyền tưởng tượng thử theo lời nàng ta, nếu thứ kia của Tống Thanh Dương từng khuấy phân, dù thế nào thì nàng cũng sẽ không đồng ý ngủ với hắn.
Lại nghĩ tới Tống Thanh Dương làm Yến Tuyền nghẹn lời, nàng bỗng nảy ra suy nghĩ, nếu hôm nay nàng chết trong tay Cao Lê, không biết Tống Thanh Dương sẽ thấy sao nhỉ?
“Ta không biết người khác có chấp nhận được hay không, nhưng dù thế nào thì ta cũng không chấp nhận được. Tiền Bác Thông lại chẳng buồn để ý đến chuyện này, thậm chí còn kể lại đôi lần trải nghiệm “thú vị” của hắn ta khi trước, nói rằng có vài lần, hắn ta đang làm bỗng cảm giác quy đầu có gì đó khác thường, rút ra mới thấy ban nãy hắn ta đã chọc phải giun đũa trong bụng nam tử kia.”
“Ọe…” Yến Tuyền không nhịn nổi cơn buồn nôn, không dám tưởng tượng cảnh tượng này.
Tiền Bác Thông ở bên cạnh thì lại chẳng thấy có gì ghê tởm, giun đũa chỉ ở trong ruột, cũng không chui vào gậy thịt của hắn ta. Mỗi lần làm xong, hắn ta đều cẩn thận rửa sạch “công cụ” của mình, con chim ngon lành của hắn ta cũng chỉ đen hơn mấy con chim non một chút mà thôi.
“Ngươi đừng nói nữa!” Yến Tuyền không muốn nghe chuyện kinh tởm này của hắn ta.
Tiền Bác Thông im miệng, nhưng Yến Tuyền vẫn thấy buồn nôn, cổ họng nàng ngứa ngáy, nàng nôn ọe hết cả ra, nôn ra mấy con sâu đen chi chít như giun.
Yến Tuyền kinh ngạc, đây là thứ gì?
“Ngươi trúng cổ giun, không bao lâu sau, ngươi sẽ bị chúng đục thủng nội tạng, thủng bụng mà chết.”
… Cho dù phải chết cũng không thể chết theo cách xấu xí ghê tởm như vậy chứ!
“Ngươi thật sự không có cách nào ư?” Thấy lúc này Cao Lê dễ tính, Yến Tuyền vội vã hỏi lại, sau đó tháo dây buộc tóc xuống để cho nàng ta thấy thân phận nữ tử của nàng, hy vọng Cao Lê có thể nể tình chuyện cả hai người đều là nữ từ mà giơ cao đánh khẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận