Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có, chỉ là…” Dì giúp việc muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhẹ giọng nói: “Cả ngày hôm nay con bé đều không xuống lầu.”
LÔn Điềm vội vàng chạy tới gõ cửa phòng Nguyễn Nghiên: “Nghiên Nghiên, mình đây, mình tới thăm cậu.”
Ôn Điềm đứng chờ ngoài cửa. Đang định nâng tay lên gõ thêm một chút, đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra.
Nguyễn Nghiên xuất hiện trước mặt Ôn Điềm, sắc mặt tái nhợt, vừa đi vô trong vừa nhẹ giọng nói: “Sao cậu lại tới đây?”
Cậu ấy ngồi xuống giường, kéo chăn phủ lên bả vai mình.
Ôn Điềm rót một ly nước rồi đi tới, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Nghiên, đưa cho cậu ấy.
Nguyễn Nghiên cúi đầu nhìn ly nước trước mặt, mày giật giật, đột nhiên giơ tay lên che kín mặt mình, khóc nức nở.
“Hu hu…”
Ôn Điềm vội vàng cong lưng đặt ly nước xuống mặt đất, hai tay ôm lấy bạn: “Nghiên Nghiên, rốt cuộc cậu bị sao vậy?”
Trong ấn tượng của cô, đây là lần đầu tiên Nguyễn Nghiên khóc tới khó chịu như vậy.
Thoạt nhìn Nguyễn Nghiên rất cần người bảo vệ, nhưng cho tới nay, cậu ấy mới là người Ôn Điềm ỷ lại nhất.
“Mình bị người ta cởi sạch quần áo, chụp ảnh lõa thể…”
Giọng của Nguyễn Nghiên nghe như sắp hỏng mất. Sau khi Ôn Điềm nghe được, đôi mắt trợn tròn vo, vội vàng hỏi: “Ai? Là Trần Lạc sao?”
Nguyễn Nghiên hít hít mũi, lắc đầu, vành mắt đỏ ửng lên: “Không phải. Buổi chiều hôm qua, sau khi mình trở về từ lớp năng khiếu… Đột nhiên có người đánh mình một gậy, kéo mình ra sau gốc lớn thụ…”
Cậu ấy nghẹn ngào một hồi, tiếp tục nói: “Khi mình thức dậy tất cả quần áo trên người đã bị cởi sạch, trong di động có đầy ảnh lõa thể, trên bụng còn bị viết một hai chữ nhục nhã.
“Người kia còn viết địa chỉ nhà, địa chỉ trường lên tay mình, cả số điện thoại của mẹ mình nữa. Đối phương muốn mình gửi 50 vạn cho hắn trước khi kỳ nghỉ quốc khánh kết thúc, nếu không sẽ lan truyền ảnh chụp ra ngoài. Mình đã gửi cho hắn 40 vạn, chỉ còn thiếu 10 vạn…
Ôn Điềm sợ tới độ sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Nghiên… Nghiên Nghiên, cậu nhất định phải báo cảnh sát.”
Nhưng cậu ấy lại khóc nghẹn lắc đầu: “Không thể báo cảnh sát, hôm qua mình đã bị người khác thấy, nếu còn báo cảnh sát chắc chắn sẽ có càng nhiều người biết tới chuyện này hơn, đến lúc đó mình làm sao dám gặp mặt ai nữa.”
Nguyễn Nghiên vừa nói, vừa nắm chặt lấy tay Ôn Điềm, nước mắt mông lung: “Hơn nữa mình không bị cưỡng bức, cậu biết không? Trên người mình không có tinh dị©h, phía dưới cũng không có chút vết thương nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận