Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng hắn lại hối cải, khom lưng uốn gối đón ý hùa theo cô, thời điểm cô ở vực sâu, vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh cô, tìm lý do an ủi thoái thác một lần lại một lần. Tiêu Trúc Vũ đã nói với chính mình không cần luân hãm, nhưng cô thật sự rất khó chịu, mộng tưởng bị đả kích, thành tích đập thẳng vào mắt, chỉ có hắn là dùng toàn lực tiếp nhận cô.

“Anh mang em đến một nơi khác, Tiêu Tiêu, chúng ta bắt đầu một lần nữa.”

Cô không thể ức chế tình cảm trào dâng, yếu ớt bị hắn gắt gao nắm trong lòng bàn tay . Cô khóc lớn vô cùng đáng thương, hô hấp thô suyễn, bị hắn nâng lên tiến vào trong lòng ngực, dựa vào bờ vai của hắn dùng sức thở dốc.

“Không cần sợ hãi, không cần tự trách chính mình, được không?”

“Ô ô, ô!” Cô khóc lóc quỳ xuống đất, ôm lấy cổ hắn.

“Tiêu Tiêu còn chưa có cho anh biết đáp án, nguyện ý để anh mang em đi sao?”

“Ô ân! Ân, ân!” Nằm ở hắn trong lòng ngực, đem hết toàn lực gật đầu.

Bạch Dương ngẩng đầu thở dài, lộ ra tươi cười vừa lòng, vuốt ve xương sống gầy trơ xương, ôn nhu vỗ nhẹ: “Thực ngoan.”

Hắn đem mặt cọ lên những sợi tóc mềm mại , nhắm mắt thâm tình say mê: “Tiêu Tiêu của em, thực ngoan, về sau nhất định sẽ trở thành đại họa sĩ.”

Buổi tối Bạch Dương thu thập hành lý, sáng sớm hôm sau, không chờ cô tỉnh ngủ, liền đem cô bế lên máy bay.

Tiêu Trúc Vũ từ khi tỉnh dậy vẫn thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, giơ tay có thể với tới không trung, bầu trời biến hóa từng chút từng chút một, máy bay xuyên qua tầng mây mù , thế giới rộng lớn , nhưng khi nhìn xuyên qua cửa kính, ở trên cao, lại vô cùng nhỏ bé .

Hoàn toàn khác với lần đầu tiên ngồi trên máy bay, tâm tình không tốt nên nhìn thế giới bên ngoài cũng không xinh đẹp nữa , giờ phút này cô cảm thấy thế giới cũng không phải lớn như mình nghĩ, ít nhất hiện tại chỉ cần một bàn tay đưa ra liền có thể che khuất hết cảnh sắc trước mặt , nơi mình đến là nơi nào cũng không biết, nhưng hình như, là một nơi rất xa.

Xuống máy bay, chung quanh sân bay, cột mốc đường, tất cả đều là những chứ mà cô nhìn không hiểu , giống tiếng Anh lại không phải rất giống, ngoài xe ra thì người gặp thoáng qua đều là người nước ngoài– tóc vàng mắt xanh .

Tài xế đã cho xe chạy rất lâu, từ đường cao tốc biến thiên đến cảnh đẹp của đồng cỏ xanh mát, rừng rậm tự nhiên , còn có thể nhìn thấy những động vật hoang dã cô chưa từng gặp ở đường cái chạy qua chạy lại, Tiêu Trúc Vũ xem thực nghiêm túc, muốn cân nhắc đoán xem nơi này là nơi nào nên cô thậm chí còn không hỏi Bạch Dương đây là nào.

Xe ngừng ở tòa nhà hai lầu ở ngoại ô, hàng rào vây quanh căn nhà, hoa viên chung quanh đều được tỉ mỉ bố trí , cách căn nhà không xa, còn có một cây ngô đồng cao lớn .

“Tiêu Tiêu, chúng ta tới rồi.”

Cô kinh ngạc cảm thán mở cửa xe, Căn nhà được làm bằng chất liệu gỗ nhìn vừa ấm áp lại vừa khí phái, mở ra cửa sắt bị dây đằng quấn quanh , trong hoa viên bày một cái giá vẽ, chung quanh chất đầy thuốc màu chưa khui , những thứ này tựa hồ là cố ý vì cô mà chuẩn bị.

“Đây là nhà mới của chúng ta.” Bạch Dương ôm bả vai cô, mang cô đi thưởng thức mỗi một chỗ chi tiết ở đây: “Em thích vẽ cây ngô đồng, cho nên anh liền chọn nơi có cây ngô đồng g.”

“Em có thể ở bất cứ nơi nào trong nhà , tùy tâm sở dục vẽ tranh, muốn vẽ cái gì cũng được, anh giúp em báo danh vào một trường học, chờ khai giảng em liền có thể vào trường học vẽ tranh.”

Hắn cong lưng, đem mặt dán sát đến trước mặt cô, bày ra dáng vẻ cầu cô khích lệ: “Tiêu Tiêu, em vừa lòng không? Chúng ta sắp bắt đầu cuộc sống sinh hoạt mới , chúng ta có nhà.”

“Nhà.”

“Đúng vậy, đây là nhà của chúng ta!” Hắn kích động nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận