Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên đường đi đến bãi đỗ xe, đột nhiên có người chạy qua đụng phải cô, cổ của cô bị thứ gì đó cào qua, giống như là khoá kéo áo, cô đau đớn vội vàng lùi về sau.

Người đó đội một cái nón, thân hình cao to, trực tiếp bỏ đi mà không nói một câu xin lỗi.

Cô liếc nhìn nhiều lần, tự nhủ là mình xui thôi nên không đuổi theo nữa.

Nhìn thấy một phong thư màu trắng được nhét vào khe cửa sổ xe, cô nghĩ rằng là tờ quảng cáo nên đã vứt qua ghế phụ mà không mở ra đọc.

Về đến nhà, cô cầm túi quần áo lên, thuận tiện mang tấm phong bì đó vứt đi.

Cô đẩy cửa vào liền nhìn thấy Đào Đằng ngồi trên bàn ăn, đang ăn sandwich.

” Ấy, em ra ngoài rồi à? Hồi nãy tôi gọi em không thấy em trả lời. ”

Cô lấy ra tấm thẻ màu bạc đưa cho hắn xem, ” Tấm thẻ này là của anh sao? ”

Đào Đằng dùng sức nhai hết đồ trong miệng, mồ hôi đổ xuống, nhìn thoáng qua nói ” Không phải của tôi, tôi không có tấm thẻ này, em thấy nó ở đâu thế? ”

” Tôi cũng không biết nữa, tự nhiên nó xuất hiện trong túi quần của tôi, chắc không phải dì Đào đưa cho tôi từ lúc nào mà tôi không nhớ không nhỉ? ”

“Tôi cũng không rõ, mẹ tôi đâu có nói với tôi, đi ra ngân hàng xem thử người làm thẻ là ai thì sẽ biết thôi. ”

Hắn dùng sức nuốt hết miếng sandwich, cau mày nghi ngờ.

” Sợ dây chuyền tôi tặng em đâu? ”

Vân Tô Tô vô thức sờ vào cổ, đột nhiên thấy trống rỗng, cái gì cũng không có.

” Dây chuyền đâu? ”

Cô cúi đầu xuống nhìn rồi sững người.

” Không phải chứ, bị trộm rồi! ”

Cô nhớ lại hôm nay có người đàn ông đụng trúng cô, có cái gì quẹt vào cổ của cô, chắc là lúc đó bị trộm rồi.

Cô lập tức khóc không ra nước mắt, ” A, tôi rất thích sợi dây chuyền đó! ”

Đào Đằng xua tay, ” Thôi kệ đi, người không sao là được rồi, lần sau tặng em thêm một cái. ”

” Nhưng cái đó là phiên bản giới hạn. ”

” Chắc sẽ có những cái phiên bản giới hạn còn đẹp hơn cái này, yên tâm đi nha. ”

Dây chuyền mất rồi, tâm trạng của cô không thể nào vui lên được, nằm trên giường ủ rũ thở dài, trằn trọc bực mình, tên trộm đó hẳn là đã sớm đã để ý đến sợi dây chuyền của cô nên mới trộm đi.

Quay người với tới túi quần áo ở trước mặt, cô liền nhìn thấy kế bên có bức thư mà cô quên vứt đi.

Cô bò lên giường, mở bức thư ra, bên trong không phải là quảng cáo.

Cô nhìn những dòng chữ trên đó một cách kỳ quái, đó là chữ Trung Quốc, lại là chữ viết tay, có những câu văn khiêu dâm tục tĩu, khó coi.

“Tôi mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ về em, những ngón tay đâm vào âm đạo của em, dâm thủy từ âm hộ chảy ra, tôi dùng dương vật đâm vào trong cơ thể em, đâm em đến không mở nổi miệng, tinh dịch bắn vào tử cung của em, nếu như những thứ đó không thể làm em cao trào, vậy tôi sẽ moi nó ra rồi cho em nuốt chúng, nếu như vậy còn chưa đủ, thì tôi sẽ tiểu vào trong người em, lấy đầy cái bụng này, sau đó em phải ôm bụng cầu xin tôi tiếp tục.”

Cô đột nhiên bừng tỉnh từ giường bật dậy, vứt đi lá thư trong tay, sợ hãi đến chân tay run rẩy.

” Thật kinh tởm…… thật là kinh tởm. ”

Sẽ là ai, cuối cùng thì là ai lại viết như vậy gửi cho cô, tên biến thái đó đang theo dõi cô!

Cô dự định sẽ nói với Đào Đằng, cô tràn đầy sự bất an và sợ hãi, nhưng khi cô nhặt lại phong thư trên mặt đất, đột nhiên phát hiện mặt phía sau còn một dòng chữ.

” Suỵt, đây là bí mật của chúng ta ”

Trong tích tắc, cô nghĩ đến năm người đó.

Không thể nào, không thể nào!

Tim cô đập loạn xạ, cảm giác ngột ngạt đè nén khiến cô khó chịu ôm lấy ngực hô hấp đột nhiên trở nên khó khăn.

Cô nghĩ bức thư này chỉ là một lời cảnh cáo, nhắc nhở cô, có người đang theo dõi cô mà thôi.

Cô không ngờ rằng, không chỉ có một bức này, trong một tháng, cô nhận được càng lúc càng nhiều, trong túi xách, trong ngăn bàn, trong hộp thư ở trước cửa nhà, thậm chí trong túi áo khoác.

Ngôn ngữ khiêu dâm trên bức thư càng lúc càng dâm đãng, chữ viết ngay ngắn, hình như đều đến từ một người, nhưng lại không có tên.

Lúc bắt đầu chỉ là sợ hãi, lo lắng, khủng hoảng, cho đến bây giờ nhìn thấy những câu chữ ấy, thậm chí cơ thể lại có chút phản ứng.

Những bức thư nối tiếp nhau gửi đến, nhưng đang khiêu khích sự nhạy cảm trong cơ thể cô, đọc xong mỗi bức thư, bên dưới cô liền ướt át.

Loại cảm giác này, càng lúc càng tệ hơn.

Đào Đằng cũng phát hiện cô dạo này hay bị phân tâm, hỏi cô có chuyện gì, cô một lời cũng không chịu nói, còn nghĩ là vì chuyện lần trước làm mất sợi dây chuyền, hắn đã nhờ người từ nửa quả địa cầu bên kia gửi bưu điện qua đây một sợi dây chuyền phiên bản giới hạn mới.

Vân Tô Tô đập bàn đứng dậy, “Tôi có việc cần ra ngoài, không cần ăn cơm đâu. ”

” Đi đâu đó! Quay lại đây. ”

Hắn không kịp gọi cô, cô đã cầm chìa khoá chạy ra khỏi nhà rồi.

Cô đến trước cửa ngân hàng, lấy ra tấm thẻ đi hỏi người nhân viên ngân hàng.

Đợi mất hai tiếng đồng hồ, nhân viên lại nói, thông tin người làm tấm thẻ không thể tiết lộ.

Cô sững sờ đứng đó, không biết mình đã làm sai gì, đột nhiên có một dự cảm, dự cảm không tốt.

Đào Đằng thấy cô về, cô như người mất hồn, không biết đang nghĩ cái gì, ngây người ngồi trên sofa.

” Làm sao thế? ” Hắn nắm lấy tóc đuôi ngựa của cô, kéo ra phía sau, cô buộc phải ngẩng đầu lên.

Vân Tô Tô mím môi, cố gắng không tỏ ra bất thường gì, nhưng mũi của cô có chút chua, cảm thấy rất ấm ức.

” Đào Đằng, nếu như tôi rời đi, anh sẽ như thế nào? Anh sau này sẽ không còn người em gái là tôi nữa, dì Đào sẽ nhớ tôi lắm nhỉ. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận