Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

” Đang nói nhảm gì đây? ” Hắn nhíu mày, ” Em muốn rời bỏ mọi người, hay là em muốn về nước phát triển? ”

Cô sụt sịt, khóc thút thít: “Tôi cũng có dự định đó. ”

Hắn trầm mặc, nhìn chằm chằm cô, thanh âm hạ thấp hỏi lại một lần nữa, “Em thật sự muốn về nước phát triển? ”

” Nếu như đó là điều em muốn, tôi không có cách nào giữ em lại, dù sao thì đó cũng là nhà của em, nhưng nếu như có một ngày em cảm thấy bên đấy không ổn, có thể tùy ý quay lại đây, ở đây luôn là đường lui cuối cùng của em. ”

Vân Tô Tô cười cười, nắm lấy tay hắn.

” Đừng lo, tôi vẫn chưa thật sự muốn quay về, chỉ nói trước thôi, tôi chưa nỡ bỏ người anh trai như anh, anh còn phải nuôi tôi chứ. ”

Đào Đằng xoa đầu cô hai cái, ” Đồ ngốc, tôi bất cứ lúc nào cũng sẽ nuôi em. ”

Cô làm sao có thể nghĩ đến việc rời khỏi nơi này chứ, nếu như không phải trong lòng cứ lo lắng không yên, làm cho cô càng lúc càng không ổn.

Lễ tốt nghiệp hôm đó, Đào Đằng phải đi làm nên đành phải đợi kết thúc mới đến đón cô, thấy cô mặc bộ lễ phục bước xuống lầu, hắn bất giác gật đầu liên tục khen rất đẹp rất đẹp, hắn lặp đi lặp lại cứ như máy phát lại.

Da của cô vốn đã trắng, tay áo được thiết kế bằng ren, dài đến khuỷu tay làm nổi bật lên cánh tay thanh tú của cô, chiếc váy dài đến mắt cá chân, vừa kín đáo vừa thu gọn eo, làm tôn lên tỷ lệ cơ thể hoàn hảo của cô.

Thấy cô đi đôi giày cao gót màu trắng, Đào Đằng có chút lo lắng hỏi, ” Bình thường em không mang những thứ này, hay là hôm nay đừng mang nó. ”

“Chính là bình thường ít mang nó, nên hôm nay phải mang, đây là lễ tốt nghiệp của tôi, cũng nên lưu lại một ít kỷ niệm chứ. ”

Cô đứng dậy cầm lấy chìa khoá và vẫy tay với hắn: ” Vậy tôi đi trước nha, tối nhớ đến đón tôi đó. ”

” Lái xe nhớ cởi giày cao gót ra. ”

“Tôi biết rồi. ”

Nhìn theo hình bóng cô chạy đi, tiểu nha đầu chỉ là một buổi lễ tốt nghiệp, có cần phải vui đến vậy không.

Tiệc tối là nhà trường và các công ty có tiếng cùng tổ chức, từ khi cô lên đại học chưa bao giờ tham gia qua hoạt động tập thể do trường tổ chức, vì một số nguyên nhân của Đào Đằng, cô chẳng có bạn bè nào cả, đây là lần cuối cùng cô ở trường, tất nhiên phải vui vẻ chứ.

Mặc dù cô chỉ có thể ngồi ở sofa, uống nước, nhìn xuống sàn nhảy rực rỡ ánh đèn nhấp nháy, một đôi rồi lại một đôi cùng nhau nhảy nhót, cảm giác rất bắt mắt.

” Felicia! ”

Nghe thấy có người kêu tên mình, cô quay đầu lại, thấy một người đàn ông có mái tóc dài, phong thái quyến rũ, mặc một bộ lễ phục màu đen, vui vẻ chào hỏi cô.

Cô nhớ được mặt của người này, hình như là người từng cùng Đào Đằng lên giường, nhưng mà cô đã quên mất tên hắn, chỉ có thể giơ tay nhỏ nhẹ “Hi” một tiếng.

” Thật là trùng hợp, tôi cùng với đứa em trai đến tham gia lễ tốt nghiệp, thật không ngờ có thể ở đây gặp được mọi người. ”

Mọi người?

Chắc hắn nghĩ là có Đào Đằng ở đây.

Quả nhiên, hắn nhìn kế bên cô một lúc, không thấy Đào Đằng.

“Hôm nay hắn có việc nên không đến. ”

“Ôi chao, thật là tiếc quá đi thôi. ”

Nói đến đây, mức độ buồn bã trên mặt hắn đã tụt xuống thấp nhất, hắn ngồi kế bên cô, bắt đầu than vãn với cô.

” Tôi gần đây liên lạc với hắn, nhưng hắn luôn phớt lờ tôi, tôi cực kỳ khó chịu, chúng tôi chỉ làm qua có một lần, tại sao hắn đã thấy tôi phiền rồi? Chẳng lẽ là tôi đã làm gì sai sao? Felicia, cô có thể hẹn hắn ra giúp tôi được không. ”

Cô thật sự muốn khiếu nại với hắn, tên gia hoả đó là một tra nam, bình thường giữ mối quan hệ với người khác không quá năm lần, nhưng lần này chỉ mới một lần mà đã đoạn tuyệt quan hệ với hắn rồi, xem ra cuộc sống của hắn cũng không tốt lắm.

” Xin lỗi nha, tôi từ trước đến giờ không quản những chuyện này của hắn, nếu như anh thật sự muốn gặp hắn thì có thể đến căn hộ, hầu hết thời gian hắn đều ở đó.

Người đàn ông cúi thấp đầu che mặt nức nở lên tiếng, “Tôi sợ bước vào liền thấy những hình ảnh hắn và người khác làm tình trước đó, tôi rất sợ, tôi chỉ muốn hắn thuộc về một mình tôi mà thôi. ”

Cô cầm ly sâm banh trong tay cảm thấy bối rối.

” Ờ ha….. cũng có khả năng này. ”

Người đàn ông kia liền khóc lớn hơn nữa.

Vân Tô Tô đột nhiên ôm bụng, vội vàng bỏ ly xuống, nói với hắn, ” Thật xin lỗi, tôi đau bụng, tôi đi vệ sinh một lúc. ”

Cô đi đôi giày cao gót nhanh chóng trốn đi, đến khi không thấy được hình ảnh đối phương, mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thật là, chuyện của tên tra nam làm ra, mình không muốn giúp hắn thu dọn bãi chiến trường đâu. ”

Hành lang rất ít người, toàn bộ đều ở sảnh lớn, ngoại trừ cuối nhà vệ sinh là lối ra, cô muốn ra ngoài hít thở không khí, lúc đi ngang qua nhà vệ sinh liền nhìn thấy có một đôi giày da màu đen từ trong tường lộ ra ngoài.

Có một chút mùi khói thuốc, có người ở đây hút thuốc, khói thuốc tỏa ra ngào ngạt.

Nhà trường cấm hút thuốc, cô bình thường rất ít khi ngửi mùi thuốc, nên ho sặc sụa, liền bịt mũi muốn chạy thật nhanh ra ngoài.

Đột nhiên có đôi bàn tay gầy guộc nắm chắc lấy cánh tay thanh mảnh của cô, kéo cô qua phía bên đó.

“Rầm! ”

Cửa đột nhiên đóng lại, đèn điều khiển bằng giọng nói sáng lên, cô hoảng sợ muốn quay đầu xem đó là ai, người đó liền che đi đôi mắt của cô, hắn dập tắt đi điếu thuốc trong tay.

Giọng nói trầm khàn đầy nam tính, thì thầm bên tai cô: ” Tô Tô, tôi nhớ em lắm. ”

Toàn thân cô đều run rẩy, vẫn chưa nghĩ ra hắn là ai trong năm người đó, người hút thuốc, hình như chỉ có Trịnh Nghị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận