Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay cô siết chặt tà váy, đầu ngón tay trắng bệch, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu, tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Được ạ.”

Mắt Lệ Quân Sâm sáng lên, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt. Anh không nói gì, nhưng chân ga đạp vững hơn, ngay cả tốc độ xe dường như cũng trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ.

Xe rất nhanh đã đến dưới lầu căn hộ của Tống Tư Ngâm.

Lệ Quân Sâm vừa tắt máy thì điện thoại reo, trên màn hình hiện lên một dãy số không lưu tên.

Anh bắt máy. Gương mặt đang mang ý cười lập tức trầm xuống, mày nhíu chặt.

“Ừ.”

“Biết rồi.”

“Lập tức về.”

Chỉ nói vài câu ngắn ngủi rồi cúp máy.

Tống Tư Ngâm nhìn vẻ nghiêm trọng đột ngột ấy, tim khẽ thót lại, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

“Anh có việc phải về nhà một chuyến.”

Lệ Quân Sâm cất điện thoại vào túi, giọng điệu khôi phục lại vẻ lạnh lùng như thường ngày, chỉ có đáy mắt vẫn còn sót lại vài phần nặng nề.

Tống Tư Ngâm nắm chặt lòng bàn tay, khẽ hỏi: “Là căn nhà bên cạnh nhà Diêu Chấn Đình sao anh?”

Lệ Quân Sâm lắc đầu, giọng nhàn nhạt: “Là nhà cũ.”

Tống Tư Ngâm định hỏi đã xảy ra chuyện gì, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào trong.

Cô biết hoàn cảnh gia đình của Lệ Quân Sâm phức tạp hơn cô tưởng. Anh hiếm khi nhắc đến chuyện trong nhà, cô cũng không muốn tỏ ra quá tò mò, càng không muốn chạm vào những điều anh không muốn nói.

Cô đành gật đầu, giọng nhẹ tựa như lông hồng: “Vâng, anh đi đi. Đi đường cẩn thận nhé.”

Lệ Quân Sâm nhìn cô, ánh mắt thoáng chút do dự, dường như định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ đưa tay xoa tóc cô. Động tác rất nhẹ, mang theo ý vị an ủi: “Xử lý xong việc anh sẽ gọi cho em.”

Nói xong anh liền mở cửa xe rời đi, chiếc xe đen nhanh chóng mất hút trong màn đêm.

Tống Tư Ngâm đứng dưới lầu căn hộ. Gió tối thổi qua mang theo chút lạnh, lúc này cô mới nhận ra mình quên mặc áo khoác.

Rõ ràng lúc nãy vẫn còn đang tốt đẹp, giờ chỉ còn lại một mình cô, ngay cả ánh đèn đường cũng có vẻ hiu quạnh.

Cô thở dài, xoay người chuẩn bị lên lầu thì điện thoại trong túi bỗng rung lên, là tin nhắn WeChat.

Cô rút điện thoại ra, khi nhìn thấy tên người gửi, đôi mày lập tức nhíu chặt.

Là Diêu Chấn Đình.

Tin nhắn của Diêu Chấn Đình rất đơn giản: “Em thật sự cảm thấy ở bên cạnh Lệ Quân Sâm là lựa chọn đúng đắn sao?”

Tống Tư Ngâm nhìn dòng chữ này, trong lòng bỗng dâng lên cơn bực bội khó tả.

Cô và Diêu Chấn Đình đã chia tay gần một tháng, ban đầu là chia tay trong hòa bình, không quá gay gắt, nhưng dạo gần đây Diêu Chấn Đình thỉnh thoảng cứ nhắn tin cho cô, toàn hỏi những chuyện không đâu, bây giờ lại đột nhiên hỏi câu này khiến cô rất khó chịu.

Ngón tay cô gõ nhanh trên màn hình, trả lời: “Không liên quan đến anh.”

Giọng điệu mang theo sự cố ý lạnh lùng. Cô không muốn dính líu thêm với Diêu Chấn Đình nữa, nhất là liên quan đến Lệ Quân Sâm.

Chỉ vài giây sau, tin nhắn của Diêu Chấn Đình lại gửi đến: “Gia đình anh đều chấp nhận em, nhưng người nhà Lệ Quân Sâm thì không đâu. Em đừng quên, em và cậu ta vốn dĩ không cùng một thế giới.”

Tống Tư Ngâm nhìn dòng chữ “không cùng một thế giới”, tim như bị kim châm, hơi nhói đau, nhưng phần nhiều là bực bội.

Cô nhớ lại lúc trước ở bên Diêu Chấn Đình, người nhà anh ta đúng là đối xử với cô khá khách sáo, nhưng cũng chưa đến mức “đều chấp nhận”.

Ít nhất, Diêu Ngân Linh vẫn luôn không ưa cô, lúc nào cũng mỉa mai nói những lời khó nghe.

Cô cắn môi dưới, nhắn lại: “Anh chắc chắn người nhà anh đều chấp nhận tôi chứ?”

Cô không nhắc tên Diêu Ngân Linh, nhưng ý tứ trong lời nói rất rõ ràng.

Diêu Chấn Đình dường như không lường trước được cô sẽ hỏi vậy, một lúc lâu sau mới phản hồi: “Ngoại trừ Linh Linh ra, nhưng con bé chẳng ảnh hưởng được gì đâu. Còn bên phía Lệ Quân Sâm, thì phức tạp hơn nhà anh nhiều. Người nhà cậu ta mắt cao hơn đầu, kiểu người như em, căn bản không lọt mắt của họ đâu.”

Bốn chữ “kiểu người như em” lại như một cái gai, khiến lòng Tống Tư Ngâm càng thêm khó chịu.

Cô cảm thấy Diêu Chấn Đình bây giờ giống như một đứa trẻ chưa cai sữa, chia tay rồi còn bám riết không buông, cứ nhất định phải chia rẽ cô và Lệ Quân Sâm.

Ngón tay cô gõ nhanh trên màn hình, sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu không thể che giấu: “Sao trước đây tôi không nhận ra anh phiền phức như vậy nhỉ.”

Gửi xong câu này, cô đút điện thoại vào túi, không thèm nhìn nữa.

Tâm trạng tốt đẹp khi ở bên Lệ Quân Sâm ban nãy đã tan biến sạch, chỉ còn lại một bụng bực bội và hụt hẫng.

Cô chậm chạp đi lên lầu, mở cửa căn hộ, trong nhà tối om, chỉ có ánh đèn cảm ứng ở lối vào tỏa ra luồng ánh sáng yếu ớt.

Cô không bật đèn, cứ thế tựa vào bức tường ngay lối vào, nhìn chằm chằm vào bóng mình trên sàn nhà.

Vốn dĩ còn định tối nay cùng Lệ Quân Sâm nấu cơm. Buổi sáng cô đã mua tôm tươi và rau xanh, vậy mà giờ chẳng còn chút tâm trạng nào.

Bụng hơi đói, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc phải nấu nướng, rửa rau, cắt đồ, rồi rửa bát, là đã thấy mệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận