Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên bị anh trêu chọc, tiếng cười trong trẻo thanh thúy.

Từ nay về sau, mỗi lần Bàng Kinh Phú cười, có lẽ anh sẽ nhớ tới những lời này của Điền Yên.

Anh sẽ thu hồi xoáy lê trên mặt mình, giống như thu liễm sự bạo lực của bản thân. Cái trước là vì giữ tôn nghiêm của bản thân, cái sau, là vì bảo vệ người mình yêu.

…Điền Xuân Oanh ngồi trên xe lăn, y tá đẩy bà đến trước cửa sổ. Bệ cửa sổ rất cao, xe lăn có chút thấp. Bà cần phải ngồi thẳng người mới có thể thấy được phía bên ngoài cửa sổ, ánh mắt bà dán chặt vào giống như muốn nhìn thấy thứ gì đó.

Hai tay phủ đầy nếp nhăn sần sùi đang nắm lấy tay vịn của xe lăn, bà như muốn nhấc người khỏi xe lăn.

Sau khi bị cảm lạnh vào hai năm trước, hai chân của bà không thể đi lại được nữa. Tình trạng của bà cứ đến mùa đông sẽ liên tục trở nên tồi tệ hơn, trong khoảng thời gian Bàng Kinh Phú ‘giám sát’ bà, Điền Xuân Oanh đã nhiều lần bệnh nặng phải vào phòng ICU.

Hôm nay mới vừa vào thu, cách mùa đông cũng không xa, bác sĩ nói bà rất khó qua khỏi. Đừng nhìn trạng thái tinh thần bây giờ không tệ, nhưng cơ thể cao tuổi nhiều nguy hiểm, có lẽ một lúc nào đó không qua khỏi. Người già giống như một mảnh giấy mềm ngâm trong nước vậy, nếu không cẩn thận, nó sẽ tan vào nước và tiêu tan.

Điền Yên nghe bác sĩ điều trị nói xong, cô mới hạ quyết tâm đi vào phòng bệnh của bà.

Điền Xuân Oanh vẫn đang nhìn phía bên ngoài cửa sổ, bà vươn cổ quyến luyến không thôi ngắm cảnh vật ngoài cửa.

Chờ Điền Yên đi tới trước mặt bà, bà mới giống như là chú ý tới người xa lạ đang đi đến, chậm rãi xoay đầu lại.

Động tác của bà chậm chạp, mái tóc bạc trắng thưa thớt lại mềm mại, dán chặt vào da đầu, giống như những bông tuyết thưa thớt vào mùa đông, bao phủ một mảnh đất khô cằn.

Da thịt lỏng lẻo rũ xuống, trên khuôn mặt có vô số nếp nhăn đếm không hết, so với vẻ thanh nhã và trí thức khi đọc sách trong viện dưỡng lão, bộ dáng thướt tha của bà đã sớm không còn.

Điền Yên có chút khẩn trương, không biết trên mặt nên lộ ra biểu cảm gì. Nên giả bộ đáng thương cầu xin bà tha thứ, hay là cứ cười một cái, giả vờ như không xảy ra chuyện gì. Sau khi mẹ cô qua đời, cô giấu bà rời đi, cô bỏ nhà đi không bao giờ quay trở về.

Trong mắt Điền Xuân Oanh dường như có ánh sáng, ánh sáng rất nhỏ, ngọn lửa đang dần dần cháy. Dần dần trở nên phấn khích, như thể đã tìm thấy thứ mà bà luôn tìm kiếm ngoài cửa sổ.

“Tư Tư.”

Đó là tên của mẹ Điền Yên, Điền Tư.

Điền Xuân Oanh có bệnh Alzheimer nghiêm trọng, thường gọi là bệnh si ngốc ở người già.

Điền Yên phối hợp ngây ngốc cười một tiếng, ngồi chồm hổm xuống cầm tay bà, nhìn bà cụ đang vui mừng, Điền Yên nhẹ kêu một tiếng: “Con đã trở về rồi.”

Quả nhiên, bà cực kỳ vui vẻ.

“Tư Tư! Ai da Tư Tư, con đi đâu vậy, tại sao lâu như vậy mới trở về gặp mẹ. Gọi điện thoại cho con cũng không bắt máy, có phải lại bỏ trốn cùng người đàn ông kia không. Con không được phép đi theo cậu ta nữa, mẹ phản đối con ở bên cậu ta!”

Người đàn ông trong miệng Điền Xuân Oanh là ba của Điền Yên. Khi còn bé Điền Yên thường đến chơi với bà ngoại trong kỳ nghỉ hè. Cô cũng học được rất nhiều từ lời nói của bà ngoại, chuyện Điền Tư và người đàn ông kia yêu nhau.

Ba Điền Yên là người lông bông có thành tích học tập kém cỏi, một người nhanh mồm nhanh miệng dụ dỗ Điền Tư đến xuân tâm rạo rực.

Điền Xuân Oanh để ý quản Điền Tư rất nghiêm, thúc đẩy lòng phản nghịch của Điền Tư khiến Điền Tư càng muốn ở chung với người đàn ông kia hơn. Hai người bắt đầu nói chuyện yêu đương suốt mười năm kể từ sơ trung, thẳng đến khi Điền Tư hai mươi bốn tuổi, cuối cùng Điền Xuân Oanh mới đồng ý hôn sự của bọn họ.

Mà khi Điền Yên mười bốn tuổi, ba của Điền Yên ngoại tình bên ngoài, tình cảm hơn hai mươi năm của bọn họ bỗng trong nháy mắt tan thành mây khói.

Điền Yên có thể hiểu tại sao Điền Tư bị trầm cảm nặng sau khi ly hôn, chẳng qua là cô biết quá muộn, chờ Điền Tư không chịu nổi sự giày vò, tự thiêu qua đời, Điền Yên mới hiểu trong những năm qua bà điên cuồng cố chấp như thế nào.

“Đừng ở bên cạnh người đàn ông đó, bây giờ cậu ta không học tập chăm chỉ, tương lai chắc chắn sẽ không có tiền đồ. Chỉ bằng việc há miệng ba hoa chích chòe dụ dỗ con, vậy cậu ta cũng có thể làm vậy với tất cả mọi người, cũng không phải chỉ với mỗi mình con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận