Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà Trần Hoài Tự căn bản không nghe cô, động tác rất cứng rắn, tiếng thở dốc nhàn nhạt rơi vào trong tai cô, động tình lại mập mờ.
Anh dẫn dắt cô vỗ về chính mình, đồng thời cũng không quên lấy lòng cô, vùi đầu trước ngực, miệng ngậm nhũ thịt liếʍ cắи ʍút̼ mát, đồng thời ôm chặt cô gái nhỏ, thân thể hai người kề sát không có khe hở, nhiệt độ cơ thể của anh truyền tới, làm cho thân thể của cô dường như cũng nóng lên.
Chân tâm nhanh chóng ướt đẫm.
Ngôn Trăn có chút muốn, nhưng cô cũng không phải cầm thú gì, Trần Hoài Tự còn đang sốt.
Nhưng bộ dáng này của anh thật sự rất khó gặp, ở trạng thái phát sốt động tình, cái đầu bình tĩnh ngày thường lúc này cũng vì vậy đánh mất hơn phân nửa năng lực tính toán, thoạt nhìn mười phần dễ làm khó.
” Anh thật sự là… ” Cô cắn răng,” Sao không bệnh chết anh đi cho rồi. ”
Anh cụp mắt, hai má đỏ ửng nhợt nhạt, không biết là bởi vì nhiệt độ cao, hay là tìиɧ ɖu͙©, hoặc là cả hai đều có.
Ngôn Trăn muốn anh bắn nhanh một chút, tay kia cũng phủ lên, bắt chước cách dẫn dắt của anh, nắm chặt từ gốc dùng sức tuốt đến đỉnh, lại dùng ngón tay ấn mã mắt trên qυყ đầυ chậm rãi xoa bóp, đầu ngón tay lướt qua khe rãnh, trượt thẳng đến gốc, lại xoa bóp hai túi tinh. Cứ lặp đi lặp lại như thế, khiến tiếng thở dốc của anh càng ngày càng nặng nề.
Hậu quả của phát sốt vốn là tinh thần lơi lỏng, hơn nữa cô ra sức mà làm, bởi vậy lần này Trần Hoài Tự cũng không lâu như thường ngày. Ngôn Trăn dần dần cảm thấy mỏi tay, ôm tâm tình nếu anh không bắn thì không làm nữa, dùng sức tuốt hai cái, rất nhanh nghe thấy hô hấp của anh trì trệ trong chớp mắt, sau đó tϊиɧ ɖϊ©h͙ dày đặc không hề báo trước phun ra. Cô vội vàng kéo quần áo của anh ngăn lại, nhưng mà chưa kịp, bị bắn lên người, làm bẩn áo sơ mi trắng một mảnh.
” Lại bắn nhiều như vậy… ” Cô mềm giọng oán giận, lòng bàn tay cọ cọ mạnh vào quần áo anh.
Sau khi bắn xong, Trần Hoài Tự vẫn còn chìm trong kɧoáı ©ảʍ, nhắm mắt thở dốc. Ngôn Trăn buông tay ra, rút khăn giấy xử lý dấu vết da^ʍ mỹ hỗn độn, nhìn côn ŧᏂịŧ của anh còn sót lại chút chất lỏng trắng đυ.c, thuận tay cũng lau lau, không nghĩ tới côn ŧᏂịŧ đã nửa mềm cứ như vậy lại chậm rãi cứng lên.
Cô vội vàng rút tay về, lại bị anh nắm cổ tay.
” Còn muốn làm. ” Trần Hoài Tự hiển nhiên không thỏa mãn.
” Anh vẫn còn sốt…!”
Giọng anh khàn khàn: ” Anh biết, đổ mồ hôi là hết sốt thôi. ”
Đây là ngụy biện gì!
Anh tới gần, ngậm lấy vành tai cô, giọng nói nhiễm tìиɧ ɖu͙© vừa trầm vừa thấp, hơi thở nóng rực rót vào trong tai cô: ” Bảo bảo, đêm nay ép khô anh, được không? ”
Ngôn Trăn nghĩ thầm: Xong rồi, đầu óc Trần Hoài Tự sốt hỏng rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận