Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kết thúc của tất cả mọi chuyện cũng giống khi mới bắt đầu, Yến Tuyền từng mong muốn ở bên hắn đến bao nhiêu thì lúc này rời xa hắn cũng kiên quyết đến bấy nhiêu, chỉ có vòng eo gầy ốm chứng minh quá trình buông tay của nàng khó chịu đến nhường nào.
Yến Tuyền cho rằng Tống Thanh Dương thấy nàng kiên quyết thì sẽ thay đổi kế hoạch, lập tức quay về Cửu Trùng Thiên, nhưng không ngờ hắn lại cướp mất găng tay mà nàng làm cho Tam biểu ca: “Ai bảo là ta không thích mấy thứ này? Rõ ràng là biểu muội giận ta nên mới cố ý không làm cho ta.”
… Yến Tuyền không hiểu ý của Tống Thanh Dương, cũng không tiện mở miệng hỏi hắn ngay tại đây. Cuối cùng, cách tặng găng tay để nói rõ suy nghĩ với di mẫu đã bị hắn quấy rối.
Thấy nàng im lặng không nói gì, Tống Thanh Vân giảng hòa: “Đại ca thích thì mau dỗ biểu muội, để biểu muội làm một đôi khác cho huynh đi, chứ ta sợ là huynh không đeo vừa đôi găng làm theo kích cỡ bàn tay của ta đâu.”
Tống Thanh Vân lại cướp đôi găng tay kia về, Tống Thanh Dương nhân đó để nói với Yến Tuyền: “Vậy thì phải làm phiền biểu muội rồi.”
Yến Tuyền nén giận, nhưng nàng cũng không tiện hạ thấp mặt mũi của hắn ngay trước mặt người một nhà, chỉ có thể tạm thời đồng ý trước.
Đến khi rời đi, Yến Tuyền kéo tay áo Tống Thanh Dương, ý bảo hắn nói chuyện với nàng.
Tới một góc không người, Yến Tuyền không giả vờ nữa, chống hai tay vào hông, ngẩng đầu hỏi hắn: “Ban nãy huynh có ý gì?”
Vóc dáng Yến Tuyền không cao, khi mặt đối mặt với Tống Thanh Dương thì phải ngẩng đầu nói chuyện. Tư thế này làm nàng dù có chống nạnh tăng cường khí thế cho bản thân thì cũng chẳng có lực đe dọa gì với hắn.
“Hôm nay muội nói như vậy, kiểu gì ngày mai mẫu thân cũng tìm cô nương tới cho ta xem mắt.”
“Vậy thì huynh nhanh chóng về trời đi là được chứ gì! Chẳng nhẽ di mẫu còn có thể đuổi lên trời để ép buộc huynh à?” Yến Tuyền vô cùng tức giận, không ngờ hắn chỉ muốn dùng nàng làm bia đỡ, uổng công nàng còn nảy sinh chút hy vọng không nên có.
“Chừng nào muội chưa học được chút bản lĩnh bảo vệ bản thân thì ta vẫn không yên tâm rời đi.”
“Ta đã rửa tay gác kiếm, không làm nữa rồi.” Yến Tuyền nhắc nhở hắn.
“Với tính cách của muội, chỉ cần người khác giả vờ đáng thương để cầu xin muội thêm vài lần, chắc chắn muội sẽ xen vào việc người khác.”
“Ta mới không phải như vậy!” Yến Tuyền lập tức phủ nhận, sau khi gặp phải vụ cổ giun, nàng đã thật sự sợ hãi. Lần đó nàng vốn không định đồng ý với Tiền Bác Thông, nếu không phải do sợ Tiền Bác Thông kể chuyện nàng khóc lóc thảm thiết khắp nơi thì nàng cũng sẽ không đồng ý.
“Muội sẽ làm như vậy.” Tống Thanh Dương nhìn chằm chằm vào mắt Yến Tuyền, không biết tại sao, lúc này bị hắn nhìn như vậy, trái tim Yến Tuyền vẫn không nhịn được mà đập thình thịch.
Yến Tuyền vừa thẹn thùng vừa bực dọc vì phản ứng bản năng của mình, nàng quay đầu sang chỗ khác, không nhìn hắn nữa: “Vậy thì cũng không cần huynh nhọc lòng, ta có chết cũng là do ta xen vào việc người khác, đáng đời.”
“Đừng nói linh tinh như vậy. Nếu muội muốn ta mau chóng rời đi thì phải học cùng ta, trừ phi muội không nỡ để ta đi, cố ý mượn lý do này để giữ ta lại.”
“Đi đi, ai thèm giữ huynh lại!” Yến Tuyền lập tức giận dữ vì lý do thoái thác này của Tống Thanh Dương: “Rõ ràng là huynh tự mình đa tình!”
Yến Tuyền tức nổ phổi, không nhịn được mà duỗi tay đẩy hắn, nhưng sức nàng yếu ớt, không những không đẩy được mà còn trông như chủ động nhào vào lòng hắn, bị hắn ôm chặt lấy.
“Còn nói muội không muốn giữ ta lại!”
Dù Yến Tuyền có giải thích thế nào thì Tống Thanh Dương cũng chỉ nói một câu duy nhất: “Nếu muội thật sự muốn ta chóng đi thì mau học bản lĩnh với ta, nếu không thì chính là cố tình muốn giữ ta lại.”
“Huynh đi hay ở đều chẳng liên quan gì tới ta cả!” Yến Tuyền không rơi vào bẫy của Tống Thanh Dương, hai người không ai cãi thắng ai. Tống Thanh Dương vẫn ở lại, ngày ngày đuổi theo nàng bắt nàng học cách phòng vệ, cũng không chỉ đứng chờ ở cửa, dù nàng có đóng cửa, hắn cũng sẽ trèo tường vào trong, lải nhải bên tai nàng hết ngày này sang ngày khác.
Yến Tuyền không chỉ bị Tống Thanh Dương dây dưa mà còn liên tục có quỷ hồn tới xin nàng giúp đỡ. Cuối cùng, Yến Tuyền thật sự không còn cách nào khác, hơn một tháng sau khi rửa tay gác kiếm, nàng không thể không tái xuất giang hồ, nhưng vẫn kiên quyết không học bản lĩnh bảo vệ bản thân.
Vụ việc đầu tiên sau khi nàng tái xuất giang hồ chính là do một nam quỷ bị chặt đầu nhờ nàng giúp đỡ.
Nam quỷ vừa gặp nàng đã kêu oan, hắn ta nói hắn ta bị người khác vu oan cho tội cưỡng dâm, bị quan phủ phán chém đầu.
“Mọi việc rốt cuộc là như thế nào?” Yến Tuyền hỏi hắn ta.
“Ta tên là Liên Dung, vốn là viện trưởng thư viện Thu Thủy, có đông đảo học sinh dưới trướng, dù nói là đào lý khắp thiên hạ* cũng không quá lời…”
*Đào lý khắp thiên hạ: nói đến người có rất nhiều học sinh.
“Ngươi chính là Liên Dung à?” Yến Tuyền kinh ngạc nói, cắt ngang lời hắn ta: “Ta còn từng thu thập một bức tranh chữ của ngươi.”
Yến Tuyền có sở thích thu thập tranh chữ, lần trước nàng thấy Tống Thanh Dương viết hai chữ “Tuỳ tiện” rất đẹp, vậy nên cũng cất nó trong ngăn tủ. Danh tiếng của Liên Dung trong giới văn học không nhỏ, chữ viết của hắn ta cũng được rất nhiều người khen ngợi.
Đều nói nét chữ nết người, Liên Dung có thể viết ra nét chữ ngay ngắn nghiêm trang, bút lực mạnh mẽ, khí khái nghiêm nghị như vậy, đúng là không giống kiểu người sẽ cưỡng hiếp người khác. Nhưng nói cho cùng thì nét chữ có thể tập luyện, câu “nét chữ nết người” cũng không hoàn toàn chính xác.
Yến Tuyền ra dấu ý bảo hắn ta nói tiếp.
“Nếu Yến tiểu thư đã biết ta, tất nhiên cũng sẽ nghe nói về nhân phẩm của ta. Dù thế nào thì ta cũng sẽ không làm chuyện sỉ nhục văn nhã, đồi phong bại tục như gian dâm thê tử, nữ nhi nhà người khác. Tối hôm đó, ta chỉ ngâm thơ làm câu đối với vài người cùng chung sở thích ở tửu lâu Thượng gia cách thư viện không xa như mọi khi. Chúng ta uống đến say mèm rồi tan cuộc, ta nghiêng nghiêng ngả ngả mà quay về thư viện, ngủ liền một giấc tới sáng. Nào ngờ khi ngủ dậy, ta đã thành tội phạm cưỡng dâm. Nữ nhi Thượng Đình của chưởng quầy tửu lâu kia nói ta cưỡng hiếp nàng ta lúc canh ba.”
“Đang yên đang lành, cô nương nhà người ta vu oan ngươi làm gì? Dù có muốn vu oan thì cũng sẽ không dùng sự trong trắng của mình làm lý do chứ?”
Ở thời lớn con trọng trinh tiết này, nếu không còn trinh tiết, nửa đời sau của cô nương đó cũng chẳng còn hi vọng gì nữa, trừ phi có thù oán, không thì nào có người sẽ làm chuyện hại người mà chẳng ích ta như vậy. Nhưng nếu có thù oán thì sao Liên Dung lại đến tửu lâu nhà nàng ta để uống rượu?
“Ta cũng không biết tại sao nàng ta lại vu oan cho ta. Ta không chỉ không có thù hằn gì với nhà nàng ta mà còn rất thân quen với mấy người trong gia đình đó. Hai ca ca của nàng ta đều học tập trong thư viện Thu Thủy, mỗi lần ta đến tửu lâu nhà nàng ta uống rượu, cha nàng ta còn tặng một, hai món nhắm rượu cho ta.” Liên Dung phủ nhận khả năng có thù oán.
Tối hôm đó bọn họ uống rất vui, những người khác về trước, vì thư viện ở ngay gần đó, có thể về thư viện ngủ nên hắn lại uống nhiều thêm vài chén, sau đó một mình tính tiền và quay về thư viện.
Trên đường, hắn ta còn gặp người gõ mõ cầm canh đang gõ mõ báo hiệu canh ba.
Sau khi gặp thoáng qua phu canh không bao xa, hắn ta lại thấy một ả ca kĩ cũng uống say, đang nửa đêm lạnh lẽo mà ả còn trang điểm hoa hòe lòe loẹt, phanh ngực lộ vú.
Bọn họ va vào nhau, hắn ta không đứng vững nên ngã lăn quay lên trên người ả ca kỹ, bàn tay đúng lúc ấn trên bầu ngực tròn trịa của ả, vì men say mà hắn bóp nhẹ bộ ngực sữa mềm mại kia theo bản năng.
Ả cũng không từ chối mà còn ôm cổ, muốn hôn hắn ta.
Hắn ta không thích hôn môi với người khác, hơn nữa đối phương còn là phường ca kỹ “một đôi môi đỏ, vạn người hôn hít”, hắn ta sợ bị lây bệnh nên cũng không làm gì thêm, chỉ đẩy ả ra rồi quay trở về.
Trong thư viện có một lão nhân trông cửa, còn có cả hai học sinh ở lại vì nhà xa. Bọn họ đều nghe thấy tiếng hắn ta về thư viện, nhưng lời khai của bọn họ chỉ có thể chứng minh rằng hắn ta đã về thư viện, cũng không thể chứng minh được rằng trước khi về hắn ta không làm chuyện xấu xa, thậm chí còn chứng thực chuyện khi về đến thư viện, quần áo hắn ta hỗn độn, trên mặt có dấu son môi, trên người thì đầy mùi son phấn.
Vốn còn nghĩ rằng tìm được phu canh và ca kỹ là có thể chứng minh lai lịch của mùi son phấn trên người hắn ta, nhưng phu canh đêm đó lại nói bản thân không gặp phải ca kỹ nào lúc canh ba, chỉ thấy Liên Dung quần áo nhăn nhúm, hoảng hốt lo sợ, nghiêng ngả lảo đảo trèo tường ra từ hậu viện tửu lâu.
“Việc này của ngươi thật đúng là chẳng đâu ra đâu, cũng đâu thể là do mọi người vô duyên vô cớ hợp tác với nhau để hại ngươi được?”
“Ai nói không phải đâu.”
“Có khi nào là do họ bị ai mua chuộc hay không? Ngươi có gây thù chuốc oán với người có quyền có thế nào không thế?” Thường thì người có thể mở tửu lâu ở Kinh thành đều có kha khá của cải hoặc là phía sau có người chống lưng, muốn làm cô nương nhà hắn ta dùng trinh tiết của bản thân để hãm hại người khác chắc chắn không phải chuyện đơn giản.

Bình luận (0)

Để lại bình luận