Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Cần
[Ai mà ngờ được tiền bối Lâm Thâm sẽ tặng mình chứ!]
Cô ngượng ngùng nở nụ cười: “Hay là tự anh giữ lại dùng đi, anh cũng vẽ vời này kia mà không phải sao?”
Lâm Thâm cau mày, vẻ mặt lập tức có một tầng cảm xúc đau khổ ập xuống, sắc mặt hoảng hốt rút món quà về: “Anh không vẽ trên máy tính bảng.”
Nói xong, anh ấy lại nghĩ tới gì đó, vội lắc đầu: “Nhưng em đừng thấy có gánh nặng, không sao hết, là anh chưa đủ hiểu em thôi, trở về anh lại suy nghĩ xem tặng em cái gì.”
Kiều Sở Sở khó xử: “Không cần tặng đâu, thật đó.”
“Không, phải tặng, phải tặng chứ.” Lâm Thâm ôm máy tính bảng, cứng đờ lặp lại lời vừa nói: “Phải tặng.”
Lâu Thính Tứ ở ngoài hành lang nhíu mày cười xấu xa: “Bùi Bất tiện, xem ra cậu không cần để anh ba của cậu cởi vớ nữa rồi, Kiều Sở Sở từ chối món quà Lâm Thâm chuẩn bị kỹ càng tận hai lần, một cái là nho mẫu đơn tươi ngon vận chuyển bằng đường hàng không tới, cái còn lại là máy tính bảng để làm việc. Biểu cảm của thằng oắt này không khác gì bị sét đánh.”
Bùi Bất Tiện gật đầu, lau lau nước mắt không tồn tại bên khóe mắt, khóe miệng không nhịn được cong lên: “Đúng thế, đúng là rất thê thảm, sao lại xảy ra loại chuyện này vậy chứ?”
Lâu Nguyệt Tuyệt liếc mắt khịa anh ấy: “… Đường cong bên khóe miệng anh đây là đang cười nhỉ.”
Bùi Bất Tiện ngửa đầu nhịn cười: “Không, anh chỉ đang ra vẻ kiên cường thôi.”
Trong phòng bệnh, Kiều Sở Sở thấy vẻ mặt Lâm Thâm không được tốt nên vội vàng tìm nói thêm vào: “Nhưng trừ em ra, những người còn lại trong nhà bọn em đều thích ăn nho, anh yên tâm, tuyệt đối không bị phí phạm. Nhất là anh hai của em, anh ấy vô cùng thích ăn hoa quả ngọt.”
Lâm Thâm vẫn chưa yên lòng: “Đây không phải vấn đề lãng phí hay không.”
Hàng mi dài cong vút của anh ấy buồn bã rũ xuống, cố nở nụ cười miễn cưỡng đắng chát: “Ba năm trước, anh là người hiểu rõ em nhất trên đời này, nhưng bây giờ đến cả thứ em thích ăn nhất anh cũng không biết.”
Sở Sở sững sờ, vội nói: “Đây đâu phải vấn đề của anh, tiền bối…”
“Chính là vấn đề của anh.” Lâm Thâm ngẩng đầu lên, đôi mắt xinh đẹp nổi lên tia máu đỏ, giọng điệu đầy hối hận: “Vốn dĩ anh có cơ hội làm em rung động, chỉ cần anh bước một bước cuối cùng thôi, nói không chừng chúng ta đã ở bên nhau!”
Kiều Sở Sở từng thích anh ấy!
Bọn họ từng thầm mến lẫn nhau!
Lâm Thâm không cam lòng, nói: “Chỉ cần anh cố gắng thêm chút nữa, chỉ một chút nữa, anh…”
Đột nhiên anh ấy không nói ra được thành lời.
Bởi vì Kiều Sở Sở cầm hộp nho mẫu đơn lên, vô cùng kinh ngạc nhìn anh ấy.
Ánh mắt của cô chứa đầy sự ngạc nhiên lẫn xa lạ, giống hệt như đang nhìn một người không thể đối phó.
Lâm Thâm chạm phải ánh mắt của cô, cứ như bị dội một thùng nước lạnh, tỉnh táo lại trong chốc lát.
Anh ấy nuốt xuống tất cả cảm xúc không cam lòng xuống cổ họng: “Xin lỗi em.”
Anh ấy cúi đầu, nghẹn ngào nói xin lỗi: “Anh thật lòng xin lỗi em.”
Xin lỗi vì để cô phải đau buồn.
Xin lỗi vì để cô chịu đựng cả một năm trời rồi mới thoát ra được.
Xin lỗi vì khoảng thời gian không cho cô một lời giải thích.
Anh ấy biết rõ Kiều Sở Sở rất cô đơn, bạn bè xung quanh đều ghét cô, ruồng bỏ cô, bình thường cô còn chẳng có nổi một người để tâm sự, anh ấy còn lựa chọn không từ mà biệt.
Sự áy náy che trời lấp đất bao phủ lấy Lâm Thâm.
Anh ấy run run giơ tay lên, nắm chặt lấy cánh tay của Kiều Sở Sở, vừa lấy lòng vừa hèn mọn: “Anh sẽ lại mua quà mang tới cho em.”
Lâm Thâm cúi thấp đầu, cố gắng kìm chế tiếng nức nở: “Xin em đừng ghét anh.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, đau lòng đặt tay lên mu bàn tay của anh ấy: “Xin lỗi tiền bối Lâm Thâm, em không thể đáp lại tình cảm của anh, bởi vì em thật sự không thích anh.”
Lâm Thâm chẳng ngạc nhiên mấy, cúi đầu lặng lẽ rơi nước mắt.
Kiều Sở Sở mỉm cười, thử hỏi dò: “Nhưng em cảm thấy, nếu đã làm bạn bè, giữa bạn bè thì nên trao đổi thứ mình thích với nhau, bây giờ em không thích ăn nho mẫu đơn nữa mà thích ăn dâu tây, anh thì sao?”
Lâm Thâm ngẩn người, ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Khuôn mặt sáng sủa của anh ấy vẫn còn mang biểu cảm tủi thân vừa mới khóc xong, giọt nước mắt to như hạt đậu đúng lúc chảy xuống từ trong hốc mắt của anh ấy, thấm ướt cổ áo của bộ âu phục được ủi phẳng cẩn thận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận