Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Dung suy nghĩ mãi mà vẫn không nghĩ ra người nào lại hận hắn ta đến vậy.
Yến Tuyền gãi đầu, nàng cũng không nghĩ được gì, chỉ có thể đến tửu lâu Thượng Gia để xem thử xem có phật hiện manh mối gì không.
Vì cách một tháng rồi mới lén ra ngoài nên Yến Tuyền thấy hơi lạ, còn có Tống Thanh Dương đi theo nên mọi thứ giống như quay lại thời điểm hai người chưa phân rõ giới hạn.
Không phải trước kia, còn hơn cả trước kia, mối quan hệ khác thường và khó tả.
Thời tiết rất lạnh, mặc dù Yến Tuyền mặc rất nhiều lớp xiêm y nhưng gió bắc thổi tới thì vẫn thấy rùng mình, nàng lập tức đưa tay lên và hà hơi vài cái, sau đó đeo bao tay vào.
“Hửm! Bao tay của ta đâu? Trước đây muội có hứa là làm cho ta mà.”
Yến Tuyền nhìn hắn bằng ánh mắt coi thường: “Ủa, Đại La Kim Tiên* cũng sợ lạnh sao.”
*Đại La Kim Tiên: một trong năm vị tiên của Đạo giáo, ý nói người bất tử.
Sau lần cãi nhau với hắn, Yến Tuyền luôn xụ mặt với hắn, nói chuyện cũng toàn lời mỉa mai.
“Đương nhiên không sợ lạnh, nếu học cách điều động dương khí trong cơ thể thì muội sẽ không sợ lạnh nữa, muốn học không?” Mỗi lần có cơ hội Tống Thanh Dương đều khuyên Yến Tuyền học, nhưng lần nào Yến Tuyền cũng từ chối hắn: “Không thèm!”
“Học đi, học đi, học đi mà.” Xưa giờ Tống Thanh Dương chỉ năn nỉ nàng học nhưng Yến Tuyền lại không cảm kích chút nào: “Không học! Không học! Muội không học! Huynh phiền quá rồi đó!”
Vừa đi vừa cãi với hắn, cuối cùng cũng đến cửa thư viện Thu Thủy, nhưng cũng không lạnh lắm.
Thư viện Thu Thủy đã đóng cửa, chỉ còn ông lão gác cổng còn ở đó, cửa thư viện bị ném rất nhiều trứng thối, phân chó, đã không còn vẻ náo nhiệt và hoành tráng như trước đây.
Yến Tuyền thấy vậy thì rất buồn, nếu có minh oan thì cũng không quay về như lúc trước được nữa.
Đi về phía trước, qua một con phố là tửu lâu Thượng Gia.
Tửu lâu mở cửa, lúc này không phải giờ cơm nên không có nhiều khách, Yến Tuyền đi vào cũng Tống Thanh Dương, gọi hai món ăn và một bầu rượu.
Bốn phía của tửu lâu đều là văn thơ, câu thơ “Hết thảy đều là hạ phẩm, chỉ có đọc sách là cao siêu.” Được viết ở chính giữa bây giờ đã bị người ta bôi đi, từ đường nét còn sót lại thì có thể đoán được đó là chữ viết của Liên Dung.
“Trước đây không lâu, tửu lâu được chỉnh sửa lại thì Thượng chưởng quầy có nhờ ta ghi câu này ở chính giữa.” Liên Dung giải thích: “Thượng chưởng quầy là một người ham học hỏi, có khi chúng ta còn ngâm thơ và đối câu đối với nhau. Lúc đối rượu đương ca, ông ấy còn dắt hai theo hai nhi tử để nghe cùng, lớn nhi tử Thượng Tiến thì luôn nghe lời đi theo, còn tiểu nhi tử là Thượng Phú thì hay lấy cớ để trốn. Nhưng ta luôn xem hai đứa là học trò ngoan của mình, nhưng không ngờ chuyện này lại xảy ra.”
Bây giờ Yến Tuyền đặt ra thêm một quy tắc khi giúp quỷ, cần nhốt bọn họ trong người giấy để nàng kiểm soát thì mới có thể giúp, phòng khi gặp phải thứ lừa đảo như Tiền Bác Thông và Đường Lê.
Hơn nữa, khi phong ấn trong người giấy thì không sợ khí dương sát trên người Tống Thanh Dương, có thể nói chuyện với họ bất cứ lúc nào, một công đôi việc.
“Bình thường chắc Thượng chưởng quầy sẽ rất nghiêm khắc với hai con đúng không?”
“Không sai.” Liên Dung nói, sau đó nhớ ra một việc: “Trước khi xảy ra chuyện, ta từng thấy Thượng Tiến đi dạo ở kỹ viện, ta đã dạy dỗ nó một trận sau đó còn nói với phụ thân nó để ông ấy quản giáo nó cho tốt.”
Liên Dung vừa nói chuyện này xong thì Yến Tuyền nảy ra một suy đoán, Thượng chưởng quầy có hai nhi tử, chắc hẳn lớn nhi tử sẽ được phụ thân đặt nhiều kỳ vọng. Khi bị Liên Dung bắt gặp đi dạo ở kỹ viện, Thượng chưởng quầy sẽ nổi trận lôi đình, có thể chuyện này đã làm Thượng Tiến ghi thù và “tố giác” Liên Dung.
Yến Tuyền nói suy đoán của mình cho Liên Dung nghe, Liên Dụng im lặng một hồi lâu rồi nói: “Nếu Thượng Tiến ghi thù thì nó có rất nhiều cách để hại ta vào chỗ chết, không nhất thiết phải dùng sự trong sạch của em gái để hãm hại ta chứ?”
“Cũng hợp lý.”
Trong lúc Yến Tuyền và Liên Dung nói chuyện thì Tống Thanh Dương đã ăn sạch hai món trên bàn, Yến Tuyền thấy vậy thì cạn lời, không biết hắn đến để ăn hay để điều tra nữa.
Thái độ của Tống Thanh Dương đối với chuyện này: “Huynh đến để dạy muội chứ không phải giúp muội điều tra.”

Kêu thêm hai món nữa, hai người một quỷ ngồi ở tửu lâu cả buổi trưa nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì.
Lúc hoàng hôn, lúc tửu lâu bận rộn vì đến giờ cơm, Yến Tuyền tranh thủ nói dối muốn đi nhà xí để lén vào hậu viện của tửu lầu, đi tìm người bị hại là Thượng Đình để hỏi một chút.
Tống Thanh Dương vẫn ngồi im không động đậy, Yến Tuyền phải làm tất cả mọi việc.
Yến Tuyền ôm bụng, lén lút đi đến cửa hậu viện, giả bộ tìm nhà xí. Nàng nhìn xung quanh, chắc chắn không ai thấy mình mới đi về hướng hậu viện, bỗng nhiên có một người lao ra từ bên trong và nhào vào lòng nàng.
Yến Tuyền ôm người đó theo bản năng, nhìn bộ dáng thì chắc đây là Thượng Đình mà nàng đang muốn tìm.
Yến Tuyền không quên bản thân đang giả nam trang, lập tức buông tay ra và hành lễ với Thượng Đình: “Người có ba việc gấp, lúc đi đường không khỏi hơi gấp gáp nên va phải tiểu thư, đúng là tội đáng chết.”
Thượng Đình mặc một bộ áo choàng màu bạc thêu bách điệp, tay kéo áo choàng và lắc đầu nói: “Không sao cả, công tử đừng để lỡ việc gấp, ta đưa công tử đến nhà xí.”
Yến Tuyền không ngờ nàng ta tự dâng đến cửa, vui vẻ trong lòng, không cự tuyệt ý tốt của nàng ta, lập tức nói cảm ơn và đi nhà xí cùng nàng ta.
Trên đường đi, Yến Tuyền cố ý bước chậm hơn, đang nghĩ xem nên nói với nàng ta như thế nào thì Thượng Đình đã nói trước: “Công tử lạnh sao?”
Yến Tuyền lắc đầu, dối lòng rằng: “Không lạnh.”
Lúc ở tửu lâu thì không thấy lạnh, ra ngoài bị gió bắc thổi bay hết khí ấm trên người thì cảm thấy lạnh, nhưng nàng cũng không rảnh lo chuyện này, chỉ lo không biết nên gài Thượng Đình như thế nào.
“Nói dối, tai công tử đã lạnh đến đỏ cả lên rồi.” Thượng Đình nói, đưa tay sờ vành tai Yến Tuyền.
Cái chạm khẽ nhưng giống như có một luồng điện, lập tức làm Yến Tuyền dê dại.
Cô nương mà lại sờ tai một nam tử xa lạ?
“Tiểu thư làm gì vậy?” Yến Tuyền lập tức lui về phía sau, né tay nàng ta ra, nhưng lỗ tai càng đỏ hơn.
“Ta thấy công tử lạnh nên định sưởi ấm cho công tử.”
Thượng Đình vừa nói vừa xòe áo choàng ra, xiêm y bên trong có hai cái lỗ, cặp ngực tròn trịa lộ ra làm xiêm y bị kéo căng cứng.
Yến Tuyền kinh ngạc bởi sự đột ngột này, nàng nghi ngờ đây có phải là giấc mơ không, chuyện này là sao vậy!
“Mời công tử sưởi ấm.” Không đợi Yến Tuyền bĩnh tĩnh lại, Thượng Đình bước lên phía trước và ôm Yến Tuyền vào trong áo choàng, sau đó nắm tay Yến Tuyền lên và đặt lên cặp ngực đẫy đà.
Lần đầu tiên Yến Tuyền sờ ngực người khác, khác với sờ của mình, mặc dù là nữ tử nhưng vẫn vô thức đỏ mặt.
“Công tử, ấm không?”
… Yến Tuyền không biết nên trả lời như thế nào, đầu óc rối tung, Thượng Đình cũng không ngại, đưa tay và ấn đầu Yến Tuyền vào ngực mình.
Trước mặt là sự mềm mại của nữ tử, trên đầu là tiếng rên của nữ tử, hai viên trân châu không ngừng đảo qua đảo lại trước mí mắt Yến Tuyền, đôi môi không ngừng đẩy vào môi Yến Tuyền.
Đầu óc Yến Tuyền rối tung cả lên, mất khả năng tự hỏi, đến lúc sắp chết chìm giữa làn sóng dập dìu trong ngực nàng ta thì chuyện đó mới kết thúc.
Thượng Đình khép áo choàng lại, nhanh chóng rời đi giống như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ còn lại Yến Tuyền ngơ ngác ngồi trên bậc thang lạnh băng, mặt đỏ như sắp cắt ra máu, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.
Đến khi Yến Tuyền quay lại tửu lâu thì hai má vẫn ửng hồng, Tống Thanh Dương phát hiện nàng hơi lạ nên nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Sao mặt đỏ thế?”
“Muội, hình như muội bị người ta dâm loạn rồi.”
“Mẹ kiếp! Ai làm!” Tống Thanh Dương ngồi không yên nữa, muốn đi dạy dỗ tên vô lại kia ngay lập tức.
Yến Tuyền giữ hắn lại, ngại ngùng nói: “Là nữ lưu manh.”
Trong nháy mắt, Yến Tuyền lại nhớ đến chuyện lúc nãy, mặt đỏ lựng, bộ dáng này của nàng làm Tống Thanh Dương nhớ đến lần đầu tiên hai người hôn môi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận