Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dỗ
Đôi môi mỏng của anh ấy hơi sưng, khẽ mấp máy: “Anh, thích ăn cherry.”
Kiều Sở Sở bất ngờ, vui vẻ nói: “Vậy anh vẫn giống như ba năm trước rồi!”
Lâm Thâm gật đầu, thật thà tiếp lời: “Ừm, anh là một người khá chung thủy, thích cái gì là sẽ luôn thích mãi, rất khó thay đổi.”
Cô bật cười ha ha: “Thật ra anh không cần mua tặng cái gì cho em đâu, tranh vẽ của anh khá đắt tiền, hay là anh vẽ một bức tranh cho em đi!”
Lâm Thâm: “Vẽ tranh?”
Kiều Sở Sở gật đầu như đảo tỏi: “Không bằng anh vẽ một bức tranh em cầm máy tính bảng cho em nhé? Phải là chủng loại tranh sơn dầu ấy! Để em sưu tầm, thế nào hả?”
Lâm Thâm kinh ngạc sững sờ, không thèm suy nghĩ: “Tranh vẽ em của anh rất nhiều…”
Trong ba năm nay anh ấy vẫn luôn vẽ.
Nhưng anh ấy hoàn toàn không nghĩ đến chuyện tặng cho Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở mừng rỡ, vỗ bả vai anh ấy: “Vậy sao anh không đưa em chứ, nhà nghệ thuật, bức vẽ của anh có giá trị tận năm mươi nghìn đó! Đợi em xuất viện, em phải tới phòng vẽ tranh của anh chọn mới được, cái nào đẹp thì em lấy cái đó, được không?”
Trong đôi mắt cún con đáng thương của anh ấy trở nên lấp la lấp lánh: “Được chứ!”
Anh ấy không nhịn được bật cười: “Em không chê là được!”
Kiều Sở Sở vô cùng chờ mong: “Sao em ghét bỏ cho được, bao nhiêu năm qua em vẫn luôn thích tranh của anh, từng đi ngắm triển lãm tranh của anh rất nhiều lần!”
[Chẳng qua mình toàn lén đi thôi, mặc dù mình không có mối quan hệ tốt đẹp với tác giả của bức tranh nhưng nghệ thuật không có tội. Vả lại thiên phú và năng lực của Lâm Thâm tiền bối mãi mãi khiến mình sùng bái!”
Lâm Thâm đỏ mặt, vô cùng ngại ngùng cúi đầu, tâm trạng u ám đã trở nên tươi sáng trở lại!
Bùi Bất Tiện: “…”
Bùi Triệt: “…”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Lâu Thính Tứ: “Có phải Kiều Sở Sở đã dỗ Lâm Thâm xong rồi không?”
Lâu Nguyệt Tuyệt gật đầu: “Anh ta vui đến độ khóe miệng sắp kéo tới tận thái dương rồi kìa, đã không khóc nổi nữa rồi.”
Bùi Bất Tiện mặt mũi u ám thúc giục: “Bùi Du Xuyên, anh còn sững người đó làm gì thế? Còn không cởi giày giải phóng khí độc đi?”
Bùi Du Xuyên cáu gắt: “Anh đã nói tất anh mang là tất khử mùi! Còn tính giỡn cái trò này bao lâu nữa hả?”
Bùi Uyên sa sầm mặt, đẩy đám em trai ra: “Lãng phí thời gian!”
Anh đẩy cửa tiến vào!
Cơ thể Bùi Bất Tiện bị trượt, lập tức ngã xuống đất: “Ui da!”
Lâu Nguyệt Tuyệt không đứng vững, ngã thẳng lên người Bùi Bất Tiện: “A!”
Lâu Thính Tứ túm con trai, lại bị túm kéo theo ngã xuống đất!
Những người còn lại ngã xuống nối tiếp nhau như quân cờ domino, chồng chất lên nhau ở tại cửa vào như xiếc chồng người.
Chỉ có Bùi Uyên và Bùi Triệt là còn đứng đấy.
Một đám người lúng túng nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Lâm Thâm: “?”
Kiều Sở Sở: “Các anh đang làm gì vậy?”
Bùi Bất Tiện giật giật khóe miệng, tay chống cằm, nằm nghiêng trên đất: “Trời nóng quá, trên mặt đất mát hơn.”
Những người khác trên mặt đất nghiêm túc gật đầu.
Kiều Sở Sở câm nín.
Kiều Sở Sở nhìn bông tuyết to như lông ngỗng rơi lả tả ngoài cửa sổ.
“Các anh nói thế này nóng?”
Trong tình huống xấu hổ thế này, Vi Sinh Dư Xán mặc sườn xám trên người thong dong xuất hiện: “Ơ, này là đang làm gì thế?”
Cô ấy khoác áo choàng lông trơn mịn bóng loáng, đôi mi cong quyến rũ, cười mỉa mai đám đàn ông nằm trên đất: “Một nhóm trai đẹp nằm trên đất chờ Kiều Sở Sở lựa chọn à?”
Nhóm đàn ông giật mình, luống cuống tay chân đứng dậy.
Kiều Sở Sở vui sướng: “Chị Dư Xán? Sao chị lại tới vậy?”
Vi Sinh Dư Xán cười tươi với cô: “Buổi sáng tốt lành, Kiều Sở Sở, chị nghe nói em bị bắt cóc, cố tình đến thăm, định đem đồ bổ tới bồi bổ cho em đây, xem ra là chị suy nghĩ nhiều rồi.”
Cô ấy vừa nói chuyện vừa nhìn về phía đám người có mặt đông đủ trong phòng: “Ở đây em có nhiều anh đẹp trai thế này còn cần ăn tổ yến làm chi nữa, mỗi người một ngụm là đủ dưỡng da làm đẹp rồi.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Mình nghi ngờ chị ấy đang “lái xe”, nhưng mình không có bằng chứng.]
Vi Sinh Dư Xán cười khẽ, giẫm đôi giày cao gót mười phân tới bên cạnh giường của cô, đưa một tấm thiệp mời cho cô: “Hai ngày nữa sinh nhật em tư của chị, chị đặc biệt tới gửi lời mời em làm khách quý của gia tộc Vi Sinh bọn chị, không cần đem theo quà tặng, người tới là được.”
Cô ấy thong dong thoải mái nhìn về phía tất cả mọi người trong phòng: “Em cũng dẫn các anh đẹp trai đây đi đi, bưng trà rót nước gì đó cho em, để đám chị em plastic kia của chị mở mang tầm nhìn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận