Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mẹ nó gần một năm rồi còn không mang thai được con của lão tử ? Là tôi không được, hay cái tử cung này của em bị tôi phế rồi!” Vừa nói ngón tay hắn thọc càng dùng sức, đầu ngón tay cắm đến khi âm đạo cô xuất huyết , cô xé giọng thét chói tai, mặt tiều tụy ,mắt thời gian dài vì khóc mà vừa sưng vừa đỏ: “Cầu xin anh, cầu xin anh a! A a…… A a không cần, buông tha cho em a!”

“Nói choem biết một tin tức.” Ngón tay Bạch Vân Yển véo khối thịt nát, cúi đầu khịt mũi coi thường –hừ– nhẹ, miệng đầy mùi bia: “Tranh mà em tâm tâm niệm niệm , bị đặt ở gallery, mọi người đều thấy được, chỉ tiếc, tất cả những bức tranh đều không thuộc về em, không ai còn biết là em vẫn còn sống .”

“Vất vả bốn năm, hơn 80 bức tranh, cho em được cái gì? Trừ bỏ để cho người khác thu được danh lợi , Vu Nhứ ! em chính là phế vật mặc người xâu xé .”

Tiếng nói âm lãnh châm chọc, mỗi một chữ phun ra đều mười phần rõ ràng, từng từ đều đang dồn cô vào tuyệt vọng, thân thể đau đớn, khóc không thành tiếng, bị hắn đè nặng hít thở không thông, tiếng hô của Vu Nhứ cực kỳ bi thương, như muốn đem tất cả ủy khuất đều trút ra cho hả giận , âm đạo nứt ra , giọng nói cũng xé rách.

Tới Italy một tháng, Bạch Dương vì cô mà tìm một giáo viên dạy vẽ tại nhà , dạy cô vẽ tranh.

Là một nữ giáo viên trung niên người Hoa, mang mắt kính, nhìn rất nghiêm khắc, cũng đã đạt không ít giải thưởng lớn nhỏ , ở trong giới hội họa tương đối có danh tiếng.

Mỗi ngày sẽ học đến 5 giờ chiều ,có lẽ vì cô giáo thoạt nhìn thực nghiêm khắc , Tiêu Trúc Vũ mỗi lần đi học đều lo lắng đề phòng, áp lực rất lớn, huống hồ khi bắt gặp cô vẽ không tốt, sẽ trực tiếp cầm lấy một bộ bàn vẽ mới , đến một chỗ trống tiếp tục vẽ, mà không phải sửa chữ cho bức tranh của cô.

Tiêu Trúc Vũ có chút tự ti, dù sao thành tích của cô rất kém cỏi, tiếp thu chỉ điểm của cô giáo có nhiều năm kinh nghiệm, cô luôn muốn bắt chước nét bút của lão sư , nhưng lại càng vẽ càng không xong.

5 giờ đúng tan học, lão sư buông bút vẽ, nhìn cây ngô đồng mà cô vẽ , cho một câu phê bình sắc bén: “Mất đi nét vẽ của chính mình, so với lúc bắt đầu vẽ còn tệ hơn.”

Câu này đánh đòn cảnh cáo cho cô.

Ý là, trình độ hiện tại của cô còn không bằng bức tranh đầu tiên mình vẽ sao? Cũng đã một tháng, vẫn không có một chút tiến bộ nào.

Chờ lão sư đi rồi, Tiêu Trúc Vũ ngồi một mình trong viện thơm ngát mùi hoa, dù làm thế nào cũng không dậy nổi nổi tinh thần một lần nữa cầm bút vẽ lên, nhìn đại thụ cao lớn che trời, lá xanh sừng sững , từ góc độ này nhìn lên, nhánh cây tựa như cắm vào không trung, rõ ràng một cây ngô đồng hùng dũng như vậy , cô lại vẽ không ra nửa phần mỹ cảnh của nó.

Bạch Dương đã trở lại, lại mang về cho cô một cái bánh kem nhỏ, nghe nói là điểm tâm khó mua nhất trong thị trấn, yêu cầu phải xếp hàng , hắn đợi hai tiếng mới mua được.

Chỉ cần buổi chiều rảnh rỗi không có việc gì, hắn sẽ đi ra ngoài mua một ít đồ cho cô, giống như là sợ quấy rầy cô vẽ tranh.

“Tiêu Tiêu hôm nay đã học được gì rồi?” Hắn đem đầu thò qua xem bàn vẽ của cô, Tiêu Trúc Vũ không đủ tự tin, cúi đầu mở hộp bánh kem ra.

“Thật xinh đẹp a, bức tranh này so với ngày hôm qua càng đẹp hơn!”

“Không cần an ủi em, lão sư nói, em vẽ còn không đẹp bằng lúc đầu.”

“Ai nói! Cái lão sư kia không hiểu tranh em vẽ mà thôi, chúng ta đổi một lão sư khác tốt hơn, Tiêu Tiêu muốn lão sư như thế nào?”

Cô cầm lấy nĩa múc lên một muỗng.

Lúc sau thì lắc đầu.

“Vẫn là do em tệ.”

Đổi lão sư thì có ích lợi gì, đổi một lão sư chỉ biết khích lệ cô sao? Như Bạch Dương, cô sẽ không có khả năng tiến bộ, ít nhất trước khi khai giảng phải tiến bộ hơn một chút mới được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận