Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa vẫn rơi đều đặn bên ngoài cửa sổ, tiếng tí tách như một bản nhạc không lời, lặng lẽ hòa vào không khí tĩnh lặng trong căn phòng nhỏ. Ngôn Trăn ngồi trên ghế sô pha, cuốn sách trên tay đã mở ra từ lâu nhưng ánh mắt cô lại chẳng tập trung vào từng con chữ. Thay vào đó, cô lén nhìn Trần Hoài Tự, người đang ngồi đối diện, đầu cúi xuống chăm chú xem một xấp tài liệu dày cộp.
Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm. Ngôn Trăn khẽ nhíu mày, tự hỏi không biết từ bao giờ cô lại để ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt trên người anh như thế này. Đôi tay thon dài lật từng trang giấy, chiếc đồng hồ trên cổ tay lấp lánh ánh sáng tinh tế, và cả cách anh khẽ cau mày khi tập trung – tất cả đều khiến cô cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.
“Nhìn gì thế?” Giọng nói trầm thấp của Trần Hoài Tự bất ngờ vang lên, kéo Ngôn Trăn ra khỏi dòng suy nghĩ.
Cô giật mình, vội vàng quay mặt đi, giả vờ chăm chú vào cuốn sách. “Ai nhìn anh? Tôi đang đọc sách.”
Trần Hoài Tự khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn dán vào tài liệu nhưng rõ ràng mang theo ý cười. “Ừ, đọc sách mà mắt cứ lướt qua đây à? Ngôn Trăn, em định học thuộc gáy sách hay sao?”
Ngôn Trăn đỏ mặt, hừ nhẹ một tiếng, cố gắng che giấu sự lúng túng. “Anh tự luyến vừa thôi! Tôi chỉ là… chỉ là đang nghĩ xem anh có định ngồi đây cả ngày không. Ngột ngạt chết đi được.”
Anh ngẩng đầu, cuối cùng cũng rời mắt khỏi tài liệu, nhìn thẳng vào cô. “Ngột ngạt? Vậy em muốn làm gì?”
Câu hỏi của anh tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến Ngôn Trăn bối rối. Cô cắn môi, đầu óc xoay chuyển tìm một lý do hợp lý. Thực ra, cô không ngột ngạt vì căn phòng, mà vì chính sự hiện diện của anh. Từ sau lần ở bãi đỗ xe, khi anh bất ngờ kéo gần khoảng cách với hành động thắt dây an toàn, Ngôn Trăn cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nhẹ, vừa ngọt ngào vừa khó chịu. Cô ghét cái cảm giác này, nhưng lại không thể ngừng nghĩ về nó.
“Đi dạo.” Cô buột miệng, rồi lập tức cảm thấy ý tưởng này thật ngớ ngẩn. “Ý tôi là… đi đâu đó cho khuây khỏa. Trời mưa thì đã có ô, anh đừng viện cớ bận việc.”
Trần Hoài Tự nhìn cô một lúc, ánh mắt như muốn đọc thấu suy nghĩ của cô. Cuối cùng, anh gấp tài liệu lại, đứng dậy. “Được, đi dạo. Nhưng em chọn chỗ.”
Ngôn Trăn ngẩn ra, không ngờ anh đồng ý dễ dàng như vậy. Cô vội đứng bật dậy, cố gắng che giấu niềm vui nhỏ bé đang len lỏi trong lòng. “Được thôi, để tôi dẫn anh đi một chỗ thú vị.”
________________________________________
Bầu trời xám xịt, những hạt mưa lất phất rơi xuống chiếc ô đen mà Trần Hoài Tự cầm trên tay. Ngôn Trăn đi sát bên anh, vai kề vai, nhưng cô cố ý giữ một khoảng cách nhỏ, như thể sợ rằng chỉ cần gần thêm một chút, trái tim cô sẽ không chịu nổi. Con đường nhỏ dẫn đến một quán cà phê cũ kỹ nằm khuất sau hàng cây, nơi mà Ngôn Trăn từng đến vài lần với Tưởng Nghi.
“Chỗ này hả?” Trần Hoài Tự nhìn tấm biển gỗ mộc mạc trước cửa quán, giọng nói mang theo chút nghi ngờ. “Ngôn Trăn, gu của em đúng là… đặc biệt.”
“Anh biết gì mà chê!” Ngôn Trăn lườm anh, đẩy cửa bước vào. “Vào đi, đừng có đứng đó làm màu.”
Bên trong quán cà phê, không gian ấm áp với ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn treo. Mùi hương cà phê hòa quyện với hương gỗ thoang thoảng khiến Ngôn Trăn bất giác thả lỏng. Cô chọn một góc gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường mưa ướt át bên ngoài. Trần Hoài Tự ngồi xuống đối diện, gọi một ly cà phê đen không đường, trong khi Ngôn Trăn chọn một ly latte với hình trái tim được vẽ tỉ mỉ trên lớp bọt sữa.
“Anh uống cà phê đen à? Nhàm chán thật.” Ngôn Trăn khuấy ly latte, cố tình trêu chọc.
“Thế em uống cái này không nhàm chán sao? Ngọt đến phát ngán.” Trần Hoài Tự nhướng mày, đáp trả.
Ngôn Trăn bĩu môi, nhưng khóe miệng lại cong lên. Cô thích những khoảnh khắc như thế này, khi hai người đấu khẩu nhưng không có chút ác ý nào. Nó khiến cô cảm thấy gần gũi với anh hơn, như thể bức tường vô hình giữa họ đang dần mỏng đi.
“Anh biết không,” Ngôn Trăn bất ngờ lên tiếng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, “Hồi nhỏ, mỗi lần trời mưa, anh trai tôi đều bắt tôi ở nhà, không cho ra ngoài. Anh ấy bảo mưa to dễ bị cảm, mà tôi thì ghét bị gò bó. Có lần tôi lén trốn ra ngoài, kết quả bị ướt như chuột lột, về nhà bị mắng một trận.”
Trần Hoài Tự lặng lẽ nhìn cô, không ngắt lời. Anh nhận ra những lúc như thế này, Ngôn Trăn thường để lộ một phần con người thật của mình – không phải đại tiểu thư kiêu kỳ, mà là một cô gái với những suy nghĩ giản đơn và cảm xúc chân thành.
“Thế hôm nay em lôi tôi ra ngoài, không sợ bị cảm à?” Anh hỏi, giọng điệu nửa đùa nửa thật.
Ngôn Trăn quay lại nhìn anh, đôi mắt sáng long lanh. “Có anh che ô cho tôi, sợ gì chứ?”
Câu nói của cô khiến Trần Hoài Tự khựng lại. Anh không đáp, chỉ nhấp một ngụm cà phê, nhưng ánh mắt lại dịu đi, như thể đang che giấu một cảm xúc nào đó. Ngôn Trăn nhận ra điều này, và trái tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp.
________________________________________
Khi hai người rời khỏi quán, mưa đã ngớt, chỉ còn lại vài giọt lác đác. Trần Hoài Tự gấp ô lại, bước đi bên cạnh Ngôn Trăn trên con đường lát đá. Không khí giữa họ yên lặng, nhưng không gượng gạo. Ngôn Trăn khẽ nghiêng đầu, nhìn bóng mình và anh in trên mặt đường ướt, bất giác mỉm cười.
“Trần Hoài Tự,” cô đột nhiên gọi, giọng nói nhẹ nhàng, “Anh có bao giờ nghĩ, nếu không phải vì anh trai tôi, anh và tôi sẽ không gặp nhau không?”
Anh dừng bước, quay sang nhìn cô. “Có lẽ vậy. Nhưng gặp rồi thì sao? Em tiếc à?”
Ngôn Trăn lắc đầu, nụ cười trên môi càng rõ. “Không tiếc. Chỉ là… cảm thấy hơi kỳ diệu. Anh rõ ràng đáng ghét thế, mà tôi lại không ghét anh được.”
Trần Hoài Tự bật cười, âm thanh trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đưa tay, khẽ xoa đầu cô, động tác dịu dàng đến mức khiến Ngôn Trăn ngẩn người. “Ngôn Trăn, em đúng là… không biết làm người ta chán.”
Cô đứng im, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra, dù có cố gắng phủ nhận thế nào, thì cảm xúc trong lòng cô dành cho Trần Hoài Tự đã không còn đơn giản như trước. Nó không phải là sự bướng bỉnh hay đấu khẩu, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn.
“Đi thôi,” Trần Hoài Tự thu tay lại, giọng nói vẫn bình thản, “Trời sắp mưa lại rồi. Không muốn em thành chuột lột đâu.”
Ngôn Trăn hừ nhẹ, nhưng khóe mắt lại cong lên. Cô bước theo anh, lòng thầm nghĩ: Trần Hoài Tự, anh chờ đó. Tôi sẽ khiến anh thừa nhận, anh cũng thích tôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận