Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay Yến Tuyền ôm mặt, gương mặt đỏ lên như bị thiêu đốt, nàng cố nén sự ngại ngùng để kể hết mọi chuyện.
Tống Thanh Dương biết Yến Tuyền bị một cô nương ôm lấy và dán bộ ngực lên mặt thì hắn vừa tức giận vừa buồn cười. Ánh mắt vô thức dừng lại ở ngực Yến Tuyền, hắn đã từng có cảm giác đó khi ở ngực của Yến Tuyền. Mỗi lần làm xong hắn thường tạo ra vài dấu trên ngực nàng, để lại dấu vết chứng minh hắn từng ghé qua.
“Thượng Đình là một cô nương nhà lành, sao lại làm chuyện như vậy?” Tống Thanh Dương dời ánh mắt đi chỗ khác, đổi đề tài để bản thân đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.
Nhưng Yến Tuyền nào có biết, nàng chỉ có thể hỏi Liên Dung xem hắn ta biết không.
Liên Dung cũng không biết, trước đây hắn ta chưa bao giờ nghe chuyện này.
“Nàng ta có phải kỹ nữ mà ngươi gặp hôm đó không? Bời vì chưa mê hoặc được nên sợ ngươi tiết lộ bí mật của nàng ta, thế là bây giờ vu hại ngươi cưỡng hiếp nàng ta?”
Liên Dung nhớ lại một chút, nói với vẻ không chắc lắm: “Lúc đó cũng khuya rồi, đường xá tối om, ta thì uống say nên không nhìn thấy gương mặt của người đó. Nhưng ta cảm nhận rằng đó là nữ tử không đàng hoàng.”
Sự xuất hiện của Thượng Đình không thể làm mọi chuyện sáng tỏ, ngược lại còn làm chuyện đã rối càng trở nên rối hơn, một nữ tử đang yên lành sao lại biến thành như vậy?
Không lẽ Thượng Tiến ra vào kỹ viện nên dạy hư nàng ta?
Nhưng nếu đã muốn chơi mấy trò như này thì cũng nên lén lút một chút, ai lại làm như kiểu sợ người ta không biết như này ta?
Khi Yến Tuyền suy nghĩ thì vết đỏ trên mặt dần dần nhạt đi. Nàng còn định đi tìm Thượng Đình nữa nhưng bị Tống Thanh Dương ngăn cản: “Gì đó, muội còn muốn thử cảm giác bị nàng ta ôm vào ngực à?”
Mặt Yến Tuyền lại đỏ lên, vội phủ nhận: “Muội không tìm nàng ta để hỏi thì tìm ai bây giờ? Lúc nãy là do muội không phòng bị, bây giờ muội đã chuẩn bị trước rồi, chắc chắn sẽ dò hỏi được vài thứ từ nàng ta.”
Tống Thanh Dương nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của nàng: “Muội tự móc gương Hỗn Nguyên ra soi đi, muội mà đi tìm nữ lưu manh kia với bộ dạng hiện tại thì không khác gì dâng cừu vào miệng hổ, tự dâng thịt của mình. Trước tiên, muội nên đi hỏi người điểm canh hôm đó vì sao lại nói dối.”
Yến Tuyền nửa tin nửa ngờ lời hắn nói, bèn lấy gương Hỗn Nguyên ra soi nhưng không thấy có gì lạ, chỉ là mặt hơi đỏ thôi mà?
“Đây mà là hơi đỏ sao?” Tống Thanh Dương đưa tay nhéo mặt nàng: “Nóng đến mức đó thể chiên trứng gà luôn, bây giờ muội giống như một con thỏ động dục vậy.” Nhìn thôi đã muốn giày vò một trận.
Tống Thanh Dương không dám nói nửa câu sau, ừm… Nửa câu đầu cũng không nên nói.
“Xùy! Huynh mới là kẻ động dục đó!” Yến Tuyền hất tay hắn ra: “Huynh nói chuyện thì nói thôi, động tay động chân làm gì, nam nữ thụ thụ bất tương thân biết không?”
Tống Thanh Dương mở miệng muốn phản bác, nhưng nghĩ lại nên ngậm miệng, chỉ nhéo ngón tay, trên đó còn lưu lại nhiệt độ và xúc cảm khi chạm vào mặt nàng.
Yến Tuyền nhìn xung quanh, phát hiện sự trì hoãn nãy giờ làm lỡ mất giờ cơm, người ăn cơm đã đi gần hết. Nếu họ đi về hướng hậu viện thì dễ bị để ý, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nghe lời Tống Thanh Dương, tạm thời bỏ qua Thượng Đình, tìm người điểm canh để hỏi thử.
Đến lúc ra khỏi tửu lâu thì trời đã tối, lúc này người điểm canh chắc hẳn đã làm việc rồi, Yến Tuyền không đi tìm hắn ta mà đứng đợi ở chỗ vắng người, chắc chắn hắn ta sẽ đi qua.
Nhiệt độ vào buổi tối khá thấp, chỉ cần thở một chút là thấy hơi nóng bay lên, Yến Tuyền lạnh đến nỗi phải giậm chân, nhân cơ hội này Tống Thanh Dương lại tiếp tục khuyên nàng học nhưng Yến Tuyền vẫn lạnh lùng cự tuyệt.
“Ta chịu thua muội rồi, đến đây để ta sưởi ấm cho.” Tống Thanh Dương đưa tay ôm nàng nhưng bị Yến Tuyền né tránh.
“Chúng ta không liên quan đến nhau nữa, nếu huynh dám dở trò lưu manh thì ta sẽ hô lên đó.”
“Là do thấy muội lạnh mà.”
“Ta lạnh thì kệ ta, không liên quan đến huynh.” Yến Tuyền nói với vẻ giận dỗi, nói xong thì cố ý đi sang bên kia đường, cách xa hắn.
Tống Thanh Dương bất lực, chỉ có thể đuổi theo và cố gắn chắn gió cho nàng.
Đợi nửa canh giờ, trên đường càng ít người và trở nên yên tĩnh, có thể nghe được âm thanh gõ mõ từ xa của người điểm canh.
“Cuối cùng cũng tới.” Giọng nói của Yến Tuyền đã trở nên run run, lập tức hoạt động tay chân, lấy gương Thiên Lý ra và nhìn về hướng bên đó, chuẩn bị ngăn người điểm canh bất cứ lúc nào.
Tiếng gõ mõ càng ngày càng gần, chờ người điểm canh đến, thông qua gương Thiên Lý, Yến Tuyền nhìn thấy hắn ta lén lút quẹo vào ngõ nhỏ, ngõ nhỏ đó ở phía sau tửu lâu Thượng gia.
“Kỳ lạ.”
Yến Tuyền cất gương Thiên Lý vào và âm thầm đi theo.
Trong bóng đêm, chỉ có chút ánh sáng của ánh trăng trên bầu trời và đèn lồng trong tay người điểm canh.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt, Yến Tuyền nhìn thấy hắn ta đứng ở của sau tửu lầu Thượng gia, phát ra tiếng kêu hệt như mèo.
Không lâu sau, cửa mở, là nữ lưu manh Thượng Đình vừa dâm loạn Yến Tuyền. Nàng ta còn mặc bộ xiêm y ban đầu, sau lưng có hai nam tử đi theo, nhìn tuổi tác chắc là hai ca ca của nàng ta.
Vừa thấy mặt thì người điểm canh lập tức ôm hôn Thượng Đình, sau đó nhéo bộ ngực nàng ta, vừa xoa vừa hỏi: “Có làm được yêu cầu hôm nay không?”
“Được, cho một tiểu lang quân còn chưa mọc đủ lông sờ mó, sau đó ta còn cho hắn ta vùi mặt vào. Tiểu tử đó ngây thơ đến mức không biết cách bú, lúc ta đi, người hắn ta đỏ như tôm luộc, nhìn như sắp cháy đến nơi.”
Yến Tuyền im lặng một lúc lâu, không ngờ tình huống mà nàng gặp là yêu cầu của người điểm canh dành cho Thượng Đình.
Hai anh em Thượng Tiến và Thượng Phú không hề bất ngờ với hành động của muội muội và người điểm canh, bọn họ chỉ đứng phía sau Thượng Đình.
Người điểm canh và Thượng Đình hôn xong thì mới nói chuyện với Thượng Tiến và Thượng Phú: “Hai ngươi có hoàn thành nhiệm vụ hôm nay không?”
Hai anh em thành thật gật đầu: “Xong rồi, mẫu thân rất thích, còn chảy ra rất nhiều nước.”
“Được, trông các ngươi có vẻ cũng đủ điều kiện rồi, hôm nay hãy đi theo ta để hầu hạ khách quý đi.” Người điểm canh nói rồi móc một bao giấy nhỏ từ trong ngực ra, dặn dò: “Tìm cách âm thầm cho phụ mẫu của ngươi uống, đến canh ba thì ta đến đón các ngươi đi gặp chủ tử.”
“Vâng.”
Người điểm canh nói xong thì đi, tiếp tục gõ mõ, sau đó bọn người Thượng Đình đóng cửa lại, ngõ nhỏ trở lại yên tĩnh.
Yến Tuyền bước ra khỏi bóng tối, một lúc sau vẫn không tin được những điều mình nghe được. Liên Dung còn hơn cả nàng, hắn ta không thể tin được học trò tốt của mình sẽ làm ra loại chuyện phi đạo đức, lớn nghịch bất đạo như vậy.
“Hai người họ trúng thuật con rối.” Giọng nói của Tống Thanh Dương vang lên trong bóng đêm.
“Thuật con rối?” Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền nghe: “Còn Thượng Đình thì sao?”
“Muội từng xem múa rối chưa?”
Yến Tuyền gật đầu, dùng dây để điều khiển con rối gỗ diễn hí kịch, cái này nàng từng xem qua.
“Múa rối là chính là một loại của thuật con rối, tu vi thấp thì điều khiển rối gỗ, tu vi cao thì điều khiển người. Điều khiển người thì chủ yếu là điều khiển tâm, nếu bị điều khiển một thời gian dài thì tâm và thân đều quen thuộc với việc bị điều khiển, sau này không cần thi thuật nữa, có thể làm người làm theo sự điều khiển của người múa rối. Thượng Đình không có dấu vết bị trúng thuật con rối nhưng lại nghe lời như vậy, có lẽ đã bị điều khiển từ rất lâu rồi.”
“Người điểm canh thi triển thuật con rối lên bọn họ sao?”
“Muốn biết không? Ta dạy cho muội.”
……
“Không học.” Yến Tuyền vẫn kiên trì.
“Nếu muội không học thì sao có thể đối phó với thầy múa rối đây.”
Cũng hợp lý.
Nhớ lại tình huống cách đây không lâu, Yến Tuyền trở nên rối rắm, im lặng một hồi lâu. Tống Thanh Dương cũng không hối thúc nàng, để nàng từ từ suy nghĩ.
Nghĩ đến canh ba thì người điểm canh lại đến để đưa ba huynh muội họ đi.
Yến Tuyền cẩn thận muốn đi theo nhưng bị Tống Thanh Dương nắm tay lại: “Muội còn chưa trả lời là có học hay không?”
“Bây giờ có học cũng không kịp nữa.” Yến Tuyền muốn cho qua chuyện, nàng không tin Tống Thanh Dương có thể khoanh tay đứng nhìn.
“Chỉ cần muội chịu học là được.” Tống Thanh Dương nắm tay nàng không buông, tư thế tựa như nàng không đồng ý thì hắn sẽ không cho nàng đi.
Nhìn thấy nhóm người điểm canh sắp biến mất khỏi bóng đêm, Yến Tuyền không chần chừ nữa mà nói: “Được được được, muội đồng ý được chưa.”
“Vậy mới ngoan.”
Yến Tuyền liếc hắn một cái, rút tay lại, lập tức đuổi theo hướng người điểm canh biến mất.
Tống Thanh Dương đi sát theo sau, đến khi tìm được người điểm canh mới phát hiện thuật con rối không chỉ thi triển lên huynh muội Thượng gia.
Yến Tuyền cho rằng người điểm canh muốn đưa bọn họ đến kỹ viện, không ngờ rằng người điểm canh lại đưa họ đến tiệm vàng mã.
Xung quanh tiệm vàng mã, không bán nến cúng thì cũng bán quan tài, còn tệ hơn cả kỹ viện, Yến Tuyền ngơ ngác, không biết rốt cuộc họ muốn làm gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận