Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vi Sinh Biệt Hạc
Kiều Sở Sở lúng túng cười đáp, hai tay vươn tới nhận thiệp mời, nhìn ảnh chụp người đàn ông trên thiệp mời.
Vẻ ngoài của người đàn ông gần như cùng một khuôn đúc với Vi Sinh Dư Xán.
Chỉ là trông lạnh lùng hơn, sắc bén hơn.
Mặc Đường trang màu đen, trong tay bấm tràng hạt, ánh mắt đầu mày lạnh lẽo đầy vẻ tang thương, không phù hợp với tràng hạt.
Kiều Sở Sở: “…”
[Cứ mỗi lần mình cảm thấy mình có thể nghỉ xả hơi một tí là luôn có nhân vật mới lẫn sự kiện mới xuất hiện.]
Vi Sinh Biệt Hạc lặng lẽ đứng ở cửa phòng, khoanh tay liếc nhìn Kiều Sở Sở.
Ảnh chụp được anh ta lựa chọn kỹ càng.
Để khi Kiều Sở Sở nhìn thấy anh ta lần đầu tiên sẽ cảm thấy anh ta có khí chất!
Chị Dư Xán liếc nhìn em trai ở cửa, cười ha ha hỏi: “Sao thế, em tư của chị khá đẹp trai, đúng không? Có lọt vào mắt xanh của em không?”
Vi Sinh Biệt Hạc hất cằm, tự tin chờ khen ngợi.
Kiều Sở Sở gật đầu, thành thật nói: “Đương nhiên rất đẹp trai rồi, đây đúng là em trai của chị! Mặt mũi rất giống chị đấy!”
[Chỉ là người trông hơi ngốc, là người duy nhất mất não mù quáng trong tình cảm thuộc gia tộc Vi Sinh, chẳng học được một tí thông minh nào từ chị Dư Xán, đơn thuần là một đứa ngốc đáng yêu.]
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Vi Sinh Biệt Hạc đứng ở ngoài phòng bệnh, nhìn chằm chằm vào cô.
Vậy mà cô dám nói anh ta là một đứa ngốc đáng yêu đơn thuần?
Anh ta nhấc chân đi tới, Dư Xán lại bước đến bên cạnh anh ta, ngăn cản động tác đang ngo ngoe rục rịch của anh ta rồi cười vẫy tay với mọi người.
“Vậy thì cứ quyết định vậy nhé, sáu giờ chiều hai ngày nữa trang viên mở cửa, bảy giờ chính thức bắt đầu, mọi người đều tới, Lâm Thâm và Lâm Thanh cũng tới. Khoảng sáu giờ là mọi người có thể đến, tất cả chúng ta còn có thể giao lưu với nhau. Sau khi kết thúc tôi còn có một kèo đi club, để mọi người gia tăng tình cảm với nhau.”
Tất cả mọi người không ai từ chối, mỉm cười tạm biệt gia tộc Vi Sinh.
Sau khi từ biệt Kiều Sở Sở cúi đầu nhìn thiệp mời, đúng lúc không để ý thấy ánh mắt không hề vui vẻ nổi của Vi Sinh Biệt Hạc.
Vi Sinh Biệt Hạc rời khỏi khu vực điều trị, khó chịu vùng tay ra khỏi tay của Dư Xán, giọng nói lạnh như băng: “Kể từ khi em ra đời chưa từng nghe người khác nói em là kẻ ngốc.”
“Vậy nghĩa là em chưa từng được nghe lời thật lòng rồi, với tính cách này của em, làm sao em biết không có ai lén chửi sau lưng em?” Dư Xán chế nhạo: “Lời Kiều Sở Sở nói cũng coi như dễ nghe lắm rồi, ai bảo em là một đứa não yêu đương làm gì?”
Biệt Hạc không mảy may lay động, biểu cảm chỗ mi mắt đầu mày dường như xen lẫn gió tuyết mát lạnh, vẻ mặt quang minh chính lớn: “Vi Sinh Biệt Hạc em đây tuyệt đối không thể là một kẻ não yêu đương.”
Vi Sinh Dư Xán nở nụ cười sâu xa: “Ừ đúng, em không phải.”
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Trong thế giới của anh ta, tình yêu là thứ mỏng manh dễ vỡ nhất.
Chị ba kết hôn năm lần, người chị ấy tìm đều là lớn lão không cao hơn cũng không thấp hơn gia tộc bọn họ.
Nhưng năm ông chồng đều muốn giết chị ba bằng lý do ngoài ý muốn, cuối cùng bị chị ba giết ngược bằng chính “tai nạn” tự tay bọn họ tạo nên.
Chị ba tìm một anh bạn trai vệ sĩ chơi chơi, tới lúc chia tay, thằng đàn ông chó má kia vậy mà lôi clip riêng tư không biết quay được từ khi nào ra, há rộng cái mồm sư tử muốn ngoạm một trăm triệu.
Ngoài miệng cứ nói yêu, trong lòng toàn là mưu mô.
Loại tình cảm này xấu xí tới cỡ nào.
Nói chuyện yêu đương với cái loại điên khùng thế này, tất nhiên anh ta không thèm.
Suy cho cùng anh ta không thể nào moi tim một người ra xem xem có phải cô nói thật lòng hay không.
Vì vậy lời nói kia của Kiều Sở Sở rõ ràng đang xem thường anh ta!
Vi Sinh Dư Xán nhìn vẻ mặt không đẹp đẽ gì của Vi Sinh Biệt Hạc, cười như không cười, nói: “Em đừng nóng vội, em sẽ có cơ hội chứng minh bản thân thôi. Đợi đến hôm tiệc tối, chị sẽ sắp xếp thời gian để Kiều Sở Sở ở một mình với em. Đương nhiên, về Hạ Tuyết Thuần, chị cũng đã sắp xếp tiến vào rồi, để cô ta khởi động tình tiết tình cảm của em.”
Vi Sinh Biệt Hạc mang tâm trạng ảm đạm, đáp: “Chị, chị yên tâm, em nhất định có thể xử lý chuyện này một cách hoàn hảo.”
Vi Sinh Dư Xán không trả lời, đảo mắt, tò mò hỏi: “À đúng rồi, em thích màu gì ấy nhỉ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận