Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay là bánh kem quả phỉ, trên cùng có rải một tầng quả phỉ vụn , cô cầm nĩa thật cẩn thận múc xuống , vẫn là không thể tránh được chạm vào mảnh vụn ở mặt trên làm rớt vào hộp bánh kem , múc một miếng đưa vào trong miệng.

“Ăn ngon không?” Bạch Dương ghé vào khuôn mặt cô , cười khanh khách nhếch môi, hắn thực thích hợp với nụ cười như vậy, thiếu niên rộng rãi như ánh dương, có lẽ là bởi vì được ăn đồ ngọt , tâm tình cũng tốt lên không ít.

“Vâng!”

“Vậy so với cái bánh ngày hôm qua thì sao, cái nào ăn ngon hơn?”

“Hôm nay!”

“Được, vậy ngày mai cũng mua cái này, người làm trong tiệm nói anh là khách hàng thân thiết, lặng lẽ nói cho anh biết, ngày mai sẽ làm bánh cookie loại mới, anh sẽ đến xếp hàng sớm một chút để mua về cho Tiêu Tiêu.”

Cô thèm thuồng gật đầu.

“Anh cũng muốn nếm thử bánh kem.”

Tiêu Trúc Vũ nghiêm túc múc tiếp một muỗng, đột nhiên không kịp phòng ngừa bị hắn nhéo cằm nâng lên, môi mỏng hướng đến cái miệng đầy miệng bánh kem của cô dán lên, đầu lưỡi linh hoạt chui vào , không cho cô cơ hội phản ứng .

Thật lâu chưa tiếp xúc thân mật như vậy, đối với nụ hôn không hề phòng bị này, Tiêu Trúc Vũ có chút sững sờ nhìn hắn, hắn hãm sâu, say mê trầm mê trong đó . Bắt lấy cái ót của cô ,đôi môi gắt gao dán chặt, giờ khắc này hai đôi môi ấm áp ôn nhu, say mê giao triền lẫn nhau .

Bánh kem còn trong miệng bị hắn liếm láp thực sạch sẽ, như sói đói chụp mồi , hắn ở miệng cô mà tranh dành đoạt lấy , liều mạng tẩm ướt, kéo lưỡi của cô đến cùng hắn cuồng vọng giao triền.

Đầu của hắn đang không ngừng vặn vẹo đổi mọi hướng, đầu lưỡi thử thăm dò xem có thể càng thâm nhập sâu hơn đến điểm mấu chốt hay không.

Bang.

Bánh kem rơi xuống đất, trong lúc nhất thời hôn lưỡi làm cô quên mất hô hấp , khó chịu bắt lấy đầu vai hắn .

Phát hiện cô kháng cự, Bạch Dương mở hai mắt mê ly ra, môi thối lui một chút . Đầu lưỡi cuối cùng cũng chịu rút ra, sợi chỉ màu bạc dâm đãng treo ở bên môi hai người , cô –ha–ha– hút khí, đầu óc trì độn kịch liệt hô hấp.

“Tiêu Tiêu nguyện ý, để anh chạm vào sao?”

Nhớ tới những khoảnh khác thống khổ, tay cô càng dùng sức đẩy bả vai hắn để chống cự .

“Anh sẽ thực nhẹ, thực nhẹ, sẽ không làm Tiểu Tiêu Tiêu đau.” Hắn lại hôn ở bên tai, cổ mẫn cảm , kéo xuống dây váy trên vai, đem nước bọt ướt át dán vào mỗi một chỗ trên thân thể cô: “Thực nhẹ, thực nhẹ, anh nhất định sẽ đối xử với nó thật tốt, sẽ không lại làm nó bị thương.”

“Ô……”

Thật ngứa.

Tiêu Trúc Vũ không ngừng tránh né, đầu ngữa về phía sau, từng cái hôn rậm rạp không ngừng chạm vào da thịt .

“—Ô– đừng làm mà.”

“Anh muốn chạm vào Tiêu Tiêu, Tiểu Tiêu Tiêu…… Tiểu Dương Dương của anh cũng rất khó chịu, không tin Tiêu Tiêu sờ sờ xem.”

Cổ tay bị bắt lấy trực tiếp đặt lên đũng quần, sau đó nhét vào bên trong quần, chạm vào vật thể so với làn da của hắn càng nóng hơn , là một cây dương vật dựng cứng , nóng rực thiêu đốt ở trong lòng bàn tay cô, bóp chặt mu bàn tay cô, chính vì quá nghẹn khuất mà cầm tay cô vuốt ve hai cái ở đũng quần.

“Ô.”

“Đừng khóc, đừng khóc, nó cứng quá, chỉ là xoa xoa, được không?” Ngữ khí hèn mọn khẩn cầu , một khắc tay bị hắn bắt lấy, Tiêu Trúc Vũ đã không biết nên làm sao , bấy giờ chỉ ngây ngốc nắm lấy cây đồ vật kia, bất động không vuốt ve.

Hô hấp nóng rực như một cổ ma lực, phân bố tán loạn trên làn da cô, theo lỗ chân lông câu dẫn thân thể khô nóng, hắn giống như không phải đang hô hấp, mà là đang phóng thích tình dược.

Ngón tay sờ đến quần lót của cô, toàn thân Tiêu Trúc Vũ cũng không tự giác mà run rẩy.

“A, tiết đầy một tay anh.” Tiếng nói —sàn sạt– gợi cảm đến mức làm bắp đùi cô nhũn ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận