Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thành Phố D
Từ Du Trật nằm trên giường bệnh chậm rãi tỉnh dậy, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
“Tỉnh rồi?” Ánh mắt sắc bén liếc nhìn Từ Du Trật, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Từ Du Trật quay đầu lại, nhìn Ứng Bắc Hạc đang ngồi ở một bên, tɾong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
“Tại sao Thị trưởng Ứng lại ở thành phố D?” Từ Du Trật chạm vào vùng bụng dưới được băng bó của mình, cảm thấy vết thươռg đau âm ỉ.
Anh tìm thấy người nhà của mình, nói về chuyện đã xảy ra năm đó, kết quả khi rời đi, anh bị người của Hứa Nguyên Chấn phát hiện, đuổi the0 vài km mới thoát được, nhưng vẫn không cẩn thận bị thươռg.
May mắn thay, anh đã được Ứng Bắc Hạc đi ngang qua cứụ
“Có chút chuyện riêng tư.” Ứng Bắc Hạc xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út, lạnh lùng trả lời anh.
“Cho tôi mượn đïện thoại một chút.” Từ Du Trật biết rằng Tuế Tuế ¢hắc chắn đang lo lắng cho anh và muốn gọi cho cô để báo bình an.
“Làm gì?”
“Báo bình an cho bé nhỏ nhà tôi, anh không hiểu?” Từ Du Trật cười lạnh, giả vờ giống anh ta.
Từ Du Trật liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay, nói “Không hiểu thì học đi.”
Ứng Bắc Hạc cau mày, báo bình an? Trước đây anh ta chưa từng báo cáo với cô ấy, lần sau thử xem, biết đâu cô ấy có thể nhắn cho anh ta.
Sau khi gửi tin nhắn, Từ Du Trật ném đïện thoại cho Ứng Bắc Hạc, hỏi anh ta về sự hợp tác trước đó đã thỏa thuận “Anh đã tiết lộ thông tin này cho Hứa Nguyên Chấn chưa?”
“Anh ta ¢hắc đã biết, giờ chỉ đợi xem anh ta quyết định ra sao.” Ứng Bắc Hạc trầm tư suy nghĩ.
“Từ tổng, Từ thị các anh lại bị đẩy lên đầu ngọn gió rồi.” Ứng Bắc Hạc gõ vài cái lên màn hình đïện thoại rồi đưa cho Từ Du Trật xem.
Từ Du Trật chống người dậy, liếc nhìn nội dung trên màn hình, nhắm mắt lại rồi nói ”sớm muộn gì cũng đến”.
“Trước tiên mặc kệ để bọn chúng tự do một lúc.”
Dư luận có thể công kích Từ thị, trừ vụ việc Hương Cống ra thì chỉ còn vụ việc của anh thôi.
“Chừng nào anh quay về thành phố?” Từ Du Trật đột ngột hỏi Ứng Bắc Hạc.
Ứng Bắc Hạc đột nhiên nghĩ đến vẻ mặt thờ ơ của Lục Thiên, sờ sờ mũi, cô ấy còn chưa tha thứ, anh không dám rời đi sớm, ”ngày mai.”
Từ Du Trật nhướng mày, lập tức quyết định ”Tôi cùng anh trở về một chuyến.”
Từ Hành Anh nhìn làn sóng dư luận đang dâng cao, đầu như có mũi kim thép đâm vào.
Mặc dù gọi qua đïện thoại nhưng cô vẫn nghe ra giọng nói mệt mỏi của của ông, Từ Hành Anh bóp chặt đïện thoại, thở dài.
Lực bất tòng tâm.
Cảnh Trang cũng không được tốt, ba và cậu của cậu ta điên cuồng gây rắc rối, cậu ta căn
bản không cản nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận