Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô là gì chứ?

Chỉ là một nhân viên bị anh đào về từ nhà họ Diêu, rồi mơ mơ hồ hồ trở thành người yêu của anh, đến cả gia đình anh còn chưa gặp, đề nghị như vậy chẳng phải quá vượt ranh giới sao.

Cô còn đang ngẩn ngơ, Lệ Quân Sâm dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, đầu ngón tay nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mình.

“Em muốn đi thăm không?” Ánh mắt anh sâu thẳm, phản chiếu bóng hình cô, khiến cô không còn chỗ trốn.

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết lấy quần tây của anh, nhỏ giọng nói: “Nhưng em còn chưa gặp người nhà anh bao giờ, đột ngột đến như vậy liệu có không ổn không?”

Lệ Quân Sâm cười khẽ, tiếng cười rung động cả lồng ngực khiến cô thấy tê rần.

“Đến thăm rồi chẳng phải sẽ gặp sao.” Ngón tay cái của anh miết qua môi dưới của cô, động tác dịu dàng vô cùng: “Người nhà em đã chấp nhận anh, thì người nhà anh tự nhiên cũng sẽ chấp nhận em.”

Trong lòng Tống Tư Ngâm chua xót một chút.

Lần trước đưa Lệ Quân Sâm đến bệnh viện, mẹ cô tuy không phản đối ra mặt nhưng luôn lầm bầm bên tai “không bằng người cũ”, bố cô thì suốt cả buổi chẳng nói được mấy câu, đâu ra cái gọi là “hoàn toàn chấp nhận”.

Nhưng những lời này cô không thể nói với Lệ Quân Sâm, sợ làm anh mất hứng, cũng sợ phá vỡ sự cân bằng mong manh giữa hai người.

Đang lúc xuất thần, nơi cổ cô đột nhiên truyền đến một cảm giác ấm nóng. Lệ Quân Sâm vùi đầu hôn lên cổ cô, răng anh nhẹ nhàng cắn mở chiếc cúc áo sơ mi trên cùng. Chiếc cúc kim loại rơi xuống thảm phát ra một tiếng động cực khẽ.

Tống Tư Ngâm giật mình sực tỉnh, vội vàng đưa tay đẩy vai anh: “Đừng mà, đây là văn phòng!”

Giọng cô đầy hoảng loạn, ánh mắt liếc về phía cánh cửa đang đóng chặt, chỉ sợ có ai đó đột ngột xông vào.

Lệ Quân Sâm mặc kệ sự phản kháng của cô, đôi môi dán vào da thịt cô trượt dần xuống dưới, giọng nói khàn đặc đầy khiêu gợi: “Không sao, họ không nhìn thấy đâu.”

Tay anh đã chạm đến chiếc cúc thứ hai, đầu ngón tay móc vào cúc áo, sẵn sàng tháo mở bất cứ lúc nào.

“Có người vào thì làm sao bây giờ?” Giọng Tống Tư Ngâm mang theo ý cầu xin, tay siết chặt cổ tay anh, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đây là văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Lệ Thị, bên ngoài toàn là nhân viên, lỡ bị bắt gặp, sau này cô không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa.

Lệ Quân Sâm vẫn thờ ơ, đầu ngón tay dùng lực, cúc áo thứ hai cũng bị cởi ra, cổ áo mở rộng hơn, để lộ vết đỏ nhạt trên xương quai xanh cô.

“Không có sự cho phép của anh, ai dám vào.” Giọng anh mang theo sự cường thế không cho phép nghi ngờ, vừa nói, răng anh lại định cắn chiếc cúc thứ ba.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, kèm theo giọng nói hoảng loạn của trợ lý: “Tổng giám đốc Lệ, Lệ phu nhân, bà…”

Lời chưa dứt, cánh cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra: “Rầm!”

Lệ phu nhân mặc bộ đồ hàng hiệu đặt may riêng đắt đỏ, tóc búi cao không chút sợi thừa, sắc mặt xanh mét đứng ở cửa, phía sau là người trợ lý mặt cắt không còn giọt máu.

Tống Tư Ngâm sợ đến hồn xiêu phách tán. Không kịp suy nghĩ, cô nương theo chân Lệ Quân Sâm trượt xuống, chui tọt vào gầm bàn làm việc.

Đầu gối va vào chân bàn khiến cô đau đến nhe răng trợn mắt nhưng không dám phát ra một tiếng động nào.

Trước mắt là đôi chân dài của Lệ Quân Sâm trong chiếc quần tây đen phẳng phiu. Không khí tràn ngập mùi gỗ tuyết tùng trên người anh trộn lẫn với mùi hormone mạnh mẽ, khiến nhịp tim cô càng đập nhanh hơn.

Lệ Quân Sâm nhíu mày, vẻ dịu dàng trên mặt biến mất ngay lập tức, thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương.

“Vào phòng không biết gõ cửa à?” Giọng anh lạnh như băng, ngay cả ánh mắt cũng mang theo áp lực nặng nề.

Lệ phu nhân không thèm để ý đến cơn giận của anh, sải bước trên đôi giày cao gót đến trước bàn làm việc.

Bà liếc nhìn mặt bàn, cuối cùng dừng lại trên người Lệ Quân Sâm, giọng điệu đầy bất mãn: “Nghe nói con hủy hôn với thiên kim Diêu gia, là vì nhìn trúng một nữ nhân viên nhỏ của công ty Diêu thị sao?”

Lệ Quân Sâm tựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, tư thế thong dong như thể dưới gầm bàn không hề giấu người.

“Nữ nhân viên nhỏ đó hiện giờ là người của Lệ thị rồi.” Anh thản nhiên lên tiếng, trong giọng điệu mang theo sự che chở khó nhận ra.

Sắc mặt Lệ phu nhân càng tệ hơn, bà chống nạnh, giọng cao thêm vài phần: “Nghe nói con còn không tiếc bất cứ giá nào để đào cô ta về, vừa đến đã cho cô ta làm quản lý cấp cao?”

Bà rõ ràng đã điều tra qua Tống Tư Ngâm, sự khinh miệt trong giọng nói không hề che giấu.

“Phải, thì sao.” Giọng Lệ Quân Sâm vẫn thản nhiên nhưng mang theo sự cứng rắn không cho phép phản bác: “Năng lực làm việc của cô ấy rất mạnh, đào cô ấy về chỉ có lợi chứ không có hại cho công ty.”

“Con muốn làm ta tức chết, làm ông nội tức chết đúng không?” Lệ phu nhân tức đến ngực phập phồng: “Diêu gia là gia đình thế nào? Liên hôn với họ mang lại lợi ích lớn thế nào cho Lệ thị con không biết sao? Con vì một người phụ nữ không rõ lai lịch mà lại tùy tiện như thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận