Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết qua bao lâu, phía sau có tiếng bước chân truyền tới.
Minh San tưởng là binh lính đứng gác, không nghĩ tới quay đầu lại thì thấy bóng dáng quen thuộc.
“Cha? Sao cha lại lên đây?”
“Cha nghe thấy các con đi lên, nên tới đây nhìn xem.”
Thích Kỳ Niên khoác áo choàng đen uy phong lẫm liệt, đi tới ôm lấy Minh San, thuận tiện ôm cô vào trong áo choàng.
Minh San cảm thấy ấm áp, thỏa mãn mà hừ ra tiếng “Ấm áp, thật thoải mái.”
“Đồ ngốc, sáng sớm tinh mơ chạy lên để trúng gió à?”
“Không ngủ được.” Minh San có chút ngượng ngùng nói.
“Không ngủ được thì có thể làm rất nhiều chuyện.” Thích Kỳ Niên nói với hàm ý sâu xa.
Minh San một giây là nghe hiểu, có chút ngượng ngùng trốn vào trong lòng cha, nhỏ giọng nói
“Miệng vết thương của cha chưa khỏi, không nên ra ngoài.”
Thích Kỳ Niên thật sự không để vết thương này vào mắt, hành quân đánh giặc, có người nào chưa từng bị thương.
Hắn nâng cằm con gái lên, cúi đầu hôn cô.
Minh San bị dọa sợ hãi, vội vàng cúi đầu né tránh, sốt ruột nói “Có người khác ở đây.”
Cô chỉ chính là binh lính đứng gác phía sau.
Người đàn ông cười khẽ “Bị cha kêu rời đi, không ai nhìn thấy.”
Minh San không tin đặc biệt nhìn một cái, phát hiện thực sự không có ai, lúc này mới yên tâm, ngay sau đó chủ động ôm lấy cổ cha, nhón chân hôn lên.
Thích Kỳ Niên ôm eo cô, cúi đầu khiến nụ hôn này sâu hơn.
Hai người đứng bên lan can chỗ đầu thuyền, hôn đến khó chia lìa.
“Ừm…”
Một nụ hôn kết thúc, Minh San đều có chút thở dốc, chân mềm nhũn dựa vào cha, cảm thấy cơ thể mình đều mềm nhũn, rất muốn cha làm gì đó với cô, nhưng ngượng ngùng mở miệng.
Cô chỉ có thể vươn tay vào trong áo sơ mi của hắn, lén sờ eo hắn.
Thích Kỳ Niên bị sờ thật sự hưởng thụ, tay còn thản nhiên nắm lấy ngực cô, nhẹ nhàng xoa nắn.
Hắn nhẹ giọng hỏi cô “Hai thứ kia vẫn còn đang cắm bên trong sao?”
Minh San thẹn thùng gật đầu “Cha nói không được lấy ra.”
“Ừm, thật ngoan.” Thích Kỳ Niên cười, một tay dần sờ soạng xuống dưới, nói “Cha sờ xem.”
Hơi thở của Minh San loạn lên, thở dốc dồn dập, nhưng không ngăn cản động tác của cha.
Lúc này bọn họ đang ở bên ngoài, sẽ bị người ta thấy được bất cứ lúc nào, nhưng cô không muốn ngăn cản cha làm loại chuyện hạ lưu với cô, đổi thành trước đây cô nghĩ cũng không dám nghĩ.
Cái tay kia không nhanh không chậm vén váy cô lên, chậm rãi sờ vào chân tâm…

Bình luận (0)

Để lại bình luận