Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng Điền Yên khẩn cầu, mềm mại đến mức khiến người ta không đành lòng từ chối. Cô chủ động cầm lấy những ngón tay rắn chắc của anh, kéo tới ngực mình.

Mặc dù có một người đàn ông có ‘cái chày’ to lớn như vậy đang đứng trước mặt cô, nhưng cô chỉ cần những ngón tay không có chút cảm giác vui sướng của anh.

Trong lòng Bàng Kinh Phú mềm nhũn, chịu đựng dục vọng để cho cô thoải mái trước.

“Muốn mấy ngón?”

Hành động của anh rất nhanh, thô bạo cởi bỏ bộ đồ ngủ bông của cô xuống, để lộ gần hết cặp mông trắng như tuyết của cô ra bên ngoài.

Lò sưởi đốt củi, sức nóng từ ngọn lửa thiêu đốt tràn ngập toàn bộ không gian. Phản ứng đáng xấu hổ của cơ thể khiến Điền Yên rùng mình trốn trong vòng ngực anh. Cô giống như một con mèo con vậy, cho là chỉ cần vùi đầu là có thể trốn tránh tất cả.

Ngoài miệng ngược lại không khách khí nói: “Hai ngón, nhiều nhất hai ngón, anh chậm một chút.”

“Tách chân ra.”

Bàng Kinh Phú kéo cô vào trong ngực mình, anh kéo một chân Điền Yên qua ngang hông.

Anh ngồi dưới đất, nâng hai đầu gối lên, để cơ thể Điền Yên treo lơ lửng trên không, ngón tay càng dễ dàng đưa vào trong cơ thể cô.

“Thả lỏng.” Bàng Kinh Phú thở dài.

“Bên dưới này ăn ngón tay tôi là thoải mái nhất đúng không? Cây gậy của tôi là đồ trưng bày à, tôi là gậy thủ dâm của em à, hửm? Thích dùng thì lần sau tôi mua cho em một cây gậy massage.”

Điền Yên nghẹn ngào siết chặt tay anh hơn. Sau khi bị cắm vào, cô ngửa đầu ra sau thở hổn hển, những ngón tay mảnh khảnh cắm vào giữa lỗ của cô móc qua móc lại, đầu ngón tay uốn cong gãi vào tiểu huyệt, mang đến một trận khoái cảm kích thích từ dị vật.

“Không muốn cái loại lạnh như băng đó, tay anh thoải mái nhất.” Điền Yên nằm trên đầu vai Bàng Kinh Phú, từ hơi thở của cô là có thể nghe được cô thoải mái bao nhiêu.

“Phía dưới cũng có thể phục vụ em thoải mái, có muốn hay không?”

“Ưm… Quá lớn, nếu anh nhỏ hơn chút nữa thì tốt rồi.”

“Nói gì đó!” Bàng Kinh Phú dùng sức cắm ngón giữa vào trong. Anh mở lòng bàn tay ra, nắn bóp lên xương mu mềm mại của cô, ngón tay khép lại chung một chỗ xoa nắn, chơi đùa nó.

Ngón cái anh đè lên âm đế trước mặt kích thích nó, tay giống như là cầm vắt mì vậy, vừa bóp vừa xoa đúng lúc.

Ngón tay không gấp rút ra cắm vào đến nửa đường, dụ dỗ Điền Yên đến bất mãn, cô tự mình ngồi xuống, lắc lắc mông ăn vào.

Hơi ẩm từ khe thịt chảy ra, dọc theo đầu ngón tay thon dài một đường chảy đến khe hở giữa các ngón tay. Ngón giữa cắm vào khuấy trộn nhưng hết lần này tới lần khác không đi vào bên trong, Điền Yên có chút nóng nảy, con ngươi đầy sương nước, cô ôm lấy cổ anh, cúi đầu nhìn vẻ mặt của Bàng Kinh Phú.

“Anh cắm một cái đi mà, nước cũng đã chảy, bên trong ngứa lắm.”

Nói đến cảm thụ của mình, cô không úp úp mở mở chút nào, thậm chí lúc này cũng mất đi kiểu cách như ngày thường, Bàng Kinh Phú với cô mà nói chính là một công cụ tình dục sống sờ sờ.

Nhìn ra sự bất mãn của anh, Điền Yên chủ động vén áo lông của mình lên.

“Em cho anh bú sữa được không?” Cô nũng nịu nói.

Điền Yên không thích mặc đồ lót, đặc biệt là ở nhà. Hai quả cầu thịt màu trắng sữa cứ như vậy bật ra trước mắt anh. Khối bột màu trắng cỡ lòng bàn tay, có xúc cảm vừa phải, phía trên treo một quả trái cây màu hồng mềm mại, phản chiếu cái bóng ngược rõ ràng trong con ngươi của anh.

Ánh mắt Bàng Kinh Phú khẽ biến, yết hầu lăn lộn trong cổ họng.

Lúc Điền Yên ngồi xuống, hai luồng thịt vú run lên bần bật, Bàng Kinh Phú không kịp chờ há miệng ngậm vào. Anh nhịn không dùng răng cắn mà đột nhiên hút nó vào trong miệng, lúc hút mang tới áp lực khiến đầu vú trong nháy mắt trở nên cứng rắn bên trong khoang miệng ướt át của anh.

“Ưm a…”

Điền Yên thoải mái đến căng eo, đẩy nửa thân trên của cô về phía anh. Nói là cho anh ăn, không bằng nói là đang mang lại cho cô nhiều khoái cảm hơn.

Dâm thủy theo ngón tay bừa bãi khuấy trộn của anh chảy càng ngày càng nhiều, bụng dưới bắt đầu co rút, trong lúc co giật, dòng nước ấm áp như lũ lan xuống phía dưới, toàn bộ lòng bàn chân đều dính đầy vết nước nhớp nháp, theo sự khuấy động của anh mà phát ra âm thanh ‘òm ọp’ giòn giã, giống như đang sủi bọt, chọc vào một cái liền rối bời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận