Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứng ở phía xa nhìn bọn họ đi vào tiệm vàng mã, chờ một lúc rồi xác định không có người nào khác đến, Yến Tuyền mới lặng lẽ đến gần, nhìn vào bên trong qua khe cửa.
Ánh trăng chiếu vào trong phòng qua ô cửa sổ, ánh trăng mờ mờ chiếu sáng một góc phòng. Từ đây, họ có thể nhìn thấy trong đấy chứa đầy người giấy với đủ kiểu dáng khác nhau. Con nhỏ thì to bằng bàn tay, còn con to thì cao bằng một người bình thường, nếu không phải nó không được vẽ mắt thì nhìn nó thật sự rất giống người thật.
Trong phòng không có ai, có lẽ là họ đã đến hậu viện.
Yến Tuyền nhìn xung quanh một vòng rồi mạnh dạn mở cửa tiệm vàng mã ra.
Cửa lớn không bị khoá, có lẽ là một lúc nữa bọn họ sẽ rời khỏi đây.
Giữa những người giấy hình thù kỳ lạ, Yến Tuyền lọ mọ đi đến trước cánh cửa dẫn đến hậu viện.
Cửa được đóng lại nhưng không bị khoá, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là có thể đi vào trong.
Yến Tuyền làm theo cách lúc nãy, quan sát tình hình bên trong qua khe cửa trước.
Trong đấy có rất nhiều người, nhiều hơn hẳn số người đã đi vào đây mà bọn họ nhìn thấy khi nãy.
Những người đấy đến trước khi bọn họ đến à?
Yến Tuyền ngẫm nghĩ, do dự xem có nên lẻn vào trong đấy không, nhưng lại sợ bị bọn họ phát hiện ra manh mối, rút dây động rừng.
Trong lúc nàng do dự, từ trong đó phát ra âm thanh, có nam nhân nói: “Hôm nay chúng ta sẽ chơi trò quỷ bắt người, các ngươi đến đó là phải nhanh chóng trốn kỹ, nếu bị tìm thấy thì sẽ bị ác quỷ ăn thịt.”
Giọng nói này có vẻ rất già, có lẽ nam nhân kia cũng tầm tuổi người điểm canh.
Mọi người đều đồng ý rồi theo gã ta xuống lối đi bí mật trong viện.
Sau khi bọn họ rời đi, Yến Tuyền mới phát hiện số người nhiều hơn mà nàng thấy thật ra không phải người sống, mà là con rối làm bằng gỗ. Người gỗ cao bằng một người bình thường, được làm rất tinh xảo, đến cả ngũ quan cũng được điêu khắc sinh động y như thật. Chúng nó mặc xiêm y của con người, trong ánh đèn mờ ảo trông chúng nó giống như người thật.
Xem ra thầy múa rối đang ở bên trong tiệm vàng mã này, cũng không biết những người kia sẽ bị đưa đi đâu.
“Muội không đi theo xem bọn họ đi đâu à?” Giọng nói của Tống Thanh Dương đột nhiên vang lên bên tai, khiến Yến Tuyền giật mình sợ hãi.
“Chẳng phải huynh bảo không đến sao? Sao huynh lại vào đây?”
Để huấn luyện cho Yến Tuyền, Tống Thanh Dương để nàng tự đi tìm hiểu giống như lúc trước, còn hắn thì đứng chờ ở phía xa.
“Muội chậm chạp quá, ta chờ đến nỗi sốt ruột. Đừng nói chuyện này nữa, muội mau quyết định xem nên đi theo hay không đi theo đi.”
Yến Tuyền do dự một lúc, thật ra biết hang ổ của thầy múa rồi rồi thì tìm cơ hội mai phục gã ta là sự lựa chọn tốt nhất, không cần phải đi mạo hiểm đi theo làm gì. Nhưng nàng thật sự rất tò mò liệu bọn họ sẽ đi đâu. Suy nghĩ một hồi, nàng vẫn gật đầu.
“Ta sẽ đi theo, còn huynh thì sao? Huynh vẫn đi theo ta à?”
“Đương nhiên, ta còn phải dạy muội nữa đấy, mau đi thôi.”
Hai người đi qua đám rối gỗ, xuống hầm đất, quả nhiên trong đấy có một lối đi bí mật.
Càng đi về phía trước thì lối đi ngầm kia lại càng hẹp hơn, còn có ngã rẽ, nhìn có vẻ như lối đi này có thể dẫn đấy mấy chỗ nữa, dùng để chạy trốn cũng không tệ.
May mà bọn họ khá đông nên đi chậm, Yến Tuyền thuận lợi đuổi kịp bọn họ. Lợi dụng đường hầm tối om, Yến Tuyền nhanh chóng bước về phía trước, lẻn vào trong đám người, Tống Thanh Dương cũng giấu khí dương sát trên người lại, cũng lặng lẽ lẻn vào trong đó.
Hai người đi theo bọn họ khoảng tầm một nén hương, cuối cùng cũng đến địa điểm của đêm nay. Lối đi bí mật dẫn thẳng đến một tòa phủ đệ bị bỏ hoang, phủ đệ có diện tích khá rộng, chỗ nào cũng cũ kỹ mục nát, cỏ dại mọc tràn lan trên mặt đất.
Tất cả mọi người đều bị khung cảnh này dọa sợ, Yến Tuyền cũng vậy, nàng không nhịn được nhích lại gần Tống Thanh Dương, nhưng nghĩ đến điều gì đấy, nàng lại lặng lẽ đứng ra xa hắn.
Động tác nhỏ của nàng không tránh được mắt của Tống Thanh Dương, trong mắt Tống Thanh Dương lộ ra chút hụt hẫng, nhưng hắn vẫn không đến gần nàng mà giữ một khoảng cách nhất định với nàng.
“Mau đi trốn đi, một nén hương sau lệ quỷ sẽ đến đây.”
Tuy mọi người thấy hơi sợ hãi, nhưng vẫn nghe lời gã ta đi tìm chỗ trốn. Yến Tuyền cũng thế, nàng đi tìm chỗ để trốn giống như những người khác.
Trong lúc đi lại, Yến Tuyền phát hiện có một số chỗ trên mặt đất và trên tường dính vết máu loang lổ, trông giống như thật sự đã có người chết thảm ở chỗ này.
Trong sảnh chính có để mấy cỗ quan tài, không biết liệu bên trong có cái xác nào hay không.
Đêm hôm khuya khoắt, tất cả mọi người đều không dám chạm vào quan tài, chỉ có mình Yến Tuyền là to gan hơn đôi chút. Nàng mở quan tài ra nhìn, bên trong là mấy con rối gỗ giả làm người chết.
Hoá ra là có người cố ý sắp xếp như thế này.
Biết rõ điều này nên Yến Tuyền không còn sợ hãi nữa, thấy tất cả những người khác đều sợ quan tài, nàng quyết định trốn vào trong quan tài.
Quan tài rất to, nhưng con rối lại không lớn lắm nên Yến Tuyền cũng không bỏ nó ra ngoài mà nằm vào trong luôn.
“Huynh đóng nắp quan tài lại hộ ta với.” Ý của Yến Tuyền là bảo Tống Thanh Dương giúp nàng, ai ngờ đâu Tống Thanh Dương cũng chen vào trong.
Quan tài có to thì cũng không thể nào chứa nổi ba “người”, đặc biệt là khi Tống Thanh Dương còn cao to vạm vỡ như thế.
Yến Tuyền đẩy hắn: “Nhiều quan tài thế, huynh trốn sang cái khác đi.”
“Muội không sợ đột nhiên rối gỗ “sống” dậy à?”
Yến Tuyền không nói được câu nào chỉ đành nằm dịch sang để hắn chen vào nằm chung.
Xa cách nhau hơn một tháng, hai người lại nằm cùng nhau, bầu không khí kỳ quặc đến khó tả, nhất là khi hai người vẫn còn đang nằm trong quan tài.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng động bên ngoài dần nhỏ đi, có vẻ như tất cả mọi người đều đã tìm được chỗ trốn.
Xung quanh trở nên yên tĩnh, Yến Tuyền có thể nghe thấy tiếng hít thở và nhịp tim của Tống Thanh Dương. Nàng biết chắc chắn Tống Thanh Dương cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập như trống trận của nàng.
May mà sự yên tĩnh này không kéo dài quá lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng hét sợ hãi: “Có quỷ!”
Yến Tuyền giật mình, thật sự có quỷ à?
Nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bên ngoài lại liên tục vang lên rất nhiều tiếng la hét chói tai, có nam có nữ, âm thanh thực sự rất đáng sợ.
Yến Tuyền vô thức muốn cầm lấy phất trần để tự vệ, nhưng lúc này Tống Thanh Dương đang áp sát vào nàng khiến nàng muốn lấy nó ra cũng khó. Trong lúc nàng lần tìm thì cũng không tránh khỏi việc chạm vào cơ thể Tống Thanh Dương.
“Muội đang làm gì đấy?” Tống Thanh Dương bắt lấy bàn tay nhỏ đang sờ mó lung tung của nàng.
“Ta đang tìm pháp khí. Vừa nãy huynh chen vào trong này, không biết đã đẩy hầu bao trên vai ta đi đâu rồi, huynh mau tìm cho ta đi.”
Trong quan tài chật chội, tối om, chật chội đến nỗi không cử động nổi, muốn tìm thấy hầu bao không biết đã bị đẩy ra chỗ nào thật sự hơi khó khăn, dù hai người có mò mẫm tìm kiếm thì cũng không thể tìm thấy ngay được.
Bỗng nhiên, Yến Tuyền chạm phải cái gì cưng cứng, sờ vào thấy giống như tay cầm của phất trần, nàng nắm lấy, chỉ nghe thấy Tống Thanh Dương khẽ thở dốc, Yến Tuyền lập tức nhận ra thứ trong tay nàng là gì, sững sờ tại chỗ.
“Sao huynh lại cương thế?”
“Bị muội sờ tới sờ lui như thế mà không cương thì ta có còn là nam nhân nữa không.”
“Chẳng phải bây giờ huynh đang trong trạng thái đoạn tình tuyệt dục, lục căn thanh tịnh sao? Sao vẫn có phản ứng như này thế?”
“Đây là phản ứng theo bản năng của cơ thể, không phải tình dục.” Tống Thanh Dương cố gắng giải thích.
Lúc hai người nói chuyện, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng động, có người đến.
Hai người lập tức ngậm miệng, cẩn thận lắng nghe tiếng động bên ngoài.
“Tìm được ngươi rồi.” Một giọng nói đầy u ám, sau đó một tiếng hét hoảng sợ vang lên, Yến Tuyền biết đây là tiếng hét thảm thiết của cô nương trốn sau cánh cửa.
Cô nương đang kêu cứu mạng, tiếng hét đầy thê lương. Yến Tuyền và Tống Thanh Dương cùng nâng nắp quan tài lên, nhìn ra ngoài qua khe hở, chỉ thấy một nam nhân, cả người đầy máu đang xé rách xiêm y của cô nương kia.
Hai người cùng im lặng, đây làm gì phải lệ quỷ rõ ràng là sắc quỷ, nhưng cô nương kia đang sợ hãi nên tưởng đấy là lệ quỷ thật, sợ tới mức la hét ầm ĩ.
Lúc bọn họ đang quan sát thì một con quỷ khác bước vào. Hai người nhanh chóng khép nắp quan tài lại, nhưng vẫn chậm một bước, người kia đã nhìn thấy động tác đóng nắp quan tài.
Người kia mỉm cười đi đến đẩy nắp quan tài ra, phát hiện Yến Tuyền và Tống Thanh Dương trong quan tài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận