Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cô về, đầu tiên là tới phòng anh trai gõ cửa. Nhưng cô gõ một lúc lâu vẫn không thấy bên trong có phản ứng gì.
Ôn Điềm tự mở cửa ra, bên trong tối đen như mực. Sau khi bật đèn lên, cô thấy bên trong vẫn gọn gàng như bình thường, chiếc ga giường màu xám trên giường cũng được đổi thành một bộ màu xanh nước biển.
Cô đóng cửa, đi tới bên giường cầm lấy gối đầu của anh, ngửi ngửi mùi hương bên trên, chỉ có mùi thơm mát xa lạ, hoàn toàn khác với mùi cô đã ngửi được trên người anh trước kia.
Ôn Điềm nằm trên giường anh lấy di động ra, muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng sau khi đưa điện thoại lên bên tai chờ một hồi.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”
Cô thở dài, trở mình trên giường anh, trong lòng có chút khó chịu.
Khi trở về không thấy anh trai ở nhà, đột nhiên trong lòng cô nảy sinh cảm giác chua xót, sợ là sau này mình sẽ không bao giờ tìm thấy anh nữa.
Hai người bọn họ từng là hai người độc lập, chỉ đơn thuần là thích tựa như còn chưa đủ khiến bọn họ liên hệ chặt chẽ với nhau.
Cô rất sợ hãi.
Ôn Điềm ôm gối đầu của anh chôn mặt vào trong, đạp giày xuống, co thành một đoàn.
Vốn muốn định ở lại đây một lúc rồi đi, ai ngờ cuối cùng cô cứ nằm vậy chậm rãi ngủ mất…
Không biết qua bao lâu, đột nhiên trong phòng có tiếng động, đánh thức Ôn Điềm.
Cô mơ màng mở to mắt, xoay người nhìn thoáng qua, phát hiện trong phòng có một trản đèn bàn sáng lên từ khi nào không rõ, mà Ôn Diệc Tư thì đang ngồi ngay bên mép giường.
Ánh đèn mờ nhạt chiếu lên lưng anh, tóc còn hơi ướt, đang nhỏ nước xuống.
Anh đang lau tóc. Mũi Ôn Điềm hơi nhích nhích, phát hiện mùi hương lan tràn trong không khí giống với mùi hương cô ngửi được trên gối đầu lúc trước.
Anh đã đổi dầu gội!
Cô bò tới phía sau Ôn Diệc Tư ôm lấy anh, ngửi được mùi hương lộ ra từ trên vải quần áo của anh.
Trong phòng rất an tĩnh, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng vù vù do gió thổi qua lá cây.
Ôn Diệc Tư vươn một bàn tay ra đè lên mu bàn tay cô, lấy tay cô ra, một tay khác tiếp tục lau tóc.
Ôn Điềm cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp cắm ngón tay vào giữa kẽ ngón tay anh, sau đó lại cọ cọ mũi lên vai anh: “Anh, đêm nay chúng ta là tình được không?”
Hầu hết của anh giật giật, không nói gì. Ôn Điềm không biết anh đang suy nghĩ gì, lại trực tiếp với tay vào trong quàn anh.
Cô vuốt ve bên trong một hồi rồi lại kéo quần anh xuống một chút, thả ©ôn thịt kia ra, vuốt ve lên xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận