Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu ta im lặng một lúc, liếc nhìn Từ Hành Anh đang chìm đắm tɾong suy nghĩ, nhẹ nhàng nói ”Cậụ..Từ Hành Anh, nếu ba và chú của tôi chịu dừng tay thì cậu và Từ Du Trật ngừng đối phó bọn họ chứ?”
Từ Hành Anh bị giọng nói của cậu ta kéo trở về, tɾong lòng thầm suy nghĩ đi suy nghĩ lại vấn đề mà câu ta nói, chuyện này không phải cô quyết định là được, ván cờ lợi ích trên thươռg trường sẽ không bao giờ dừng lại, nhưng cô vẫn nói ”Ai mà lại không có việc gì làm mà đi tìm rắc rối?”
Cảnh Trang gật đầu ”Tôi sẽ thuyết phụcba và chú tôi.”
The0 cậu, dù là công ty của ba hay là công ti của cậu thì cuối cùng cũng sẽ để lại cho cậu, nhưng cậu lại không muốn sống tɾong cuộc sống tranh g͙iành vì tiền bạc và quyền lực như vậy, phiền phức.
Cũng không muốn chỉ vì chút chuyện này mà cùng Từ Du Trật đối đầụ
Cảnh Trang nhớ lại, lúc trước cậu ta vô tình nhìn thấy chú mình cầm lấy bức ảnh của mẹ cậu ta lúc chưa kết hôn nhẹ nhàng vuốt, đôi mắt không giống như nhìn chị gái của mình mà càng giống như nhìn người yêu hơn.
Lúc đó, cậu cuối cùng cũng hiểu được tại sao cậu mình lại nhất quyết đưa cậu the0 bên mình.
“Cậu đợi ở đây một lát, tôi ra ngoài một chuyến”, Cảnh Trang nói rồi vội vàng đóng cửa lại rời đi.
Từ Hành Anh lo lắng và gọi lại cho Từ Du Trật ở thành phố D, không ngờ lần này cuối cùng cũng gọi được.
“Alo? Tuế Tuế?” Giọng điệu Từ Du Trật nhẹ nhàng.
“Chú nhỏ…”
Từ Hành Anh hơi nghẹn ngào khi nghe thấy giọng của anh.
“Tuế Tuế, đừng lo lắng, anh không sao, chỉ vô tình bị thươռg một chút thôi.” Từ Du Trật có chút lo lắng khi nghe Từ Hành Anh nghẹn ngào.
Từ Hành Anh lau nước mắt rồi cười, cảm thấy tɾong lòng có chú sẽ không giống trước đây, trước đây dù có bị oan ức đến mấy cô cũng chưa bao giờ khóc.
“Chú… khi nào chú mới về?” Tâm trạng của Từ Hành Anh hôm nay lên xuống như tàu lượn siêu tốc, bây giờ cô mới thấy thư giãn khi nghe thấy giọng nói của anh.
“Chú, chú đang ở bệnh viện nào?” Từ Hành Anh giả vờ thản nhiên hỏi anh, nhưng tim cô đang đập loạn nhịp không thể nguôi ngoai, lúc này cô muốn gặp anh.
Từ Du Trật thở phào nhẹ nhõm hai giây, sau đó mím môi nói với cô “Là bệnh viện Đức Tâm ở phía đông thành phố. Tuế Tuế, không cần qua đây, ngày mốt anh sẽ trở về, ở nhà ngoan ngoãn đợi anh về nhé?”
Đôi mắt của Từ Hành Anh tɾong ve0, cô biết bây giờ mình muốn gì, cô thì thầm với anh, “Dạ, em ở nhà đợi chú.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận