Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lệ Quân Sâm ngước mắt, ánh mắt lạnh thêm vài phần: “Đắc tội hay không đắc tội Diêu gia, đối với Lệ thị đều không có ảnh hưởng gì.”

Anh dừng một chút, nói thêm: “Và lại, cô ấy không phải là người phụ nữ không rõ lai lịch.”

Lệ phu nhân định nói thêm gì đó nhưng bị Lệ Quân Sâm ngắt lời. Bà hít một hơi thật sâu để nén cơn giận, nhìn chằm chằm vào mắt anh, hỏi từng chữ một:

“Vậy rốt cuộc nữ nhân viên đó có sức hấp dẫn gì mà đáng để cho con phải phí sức đến vậy?”

Lệ Quân Sâm không vội trả lời, ánh mắt rơi về phía gầm bàn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt khó nhận ra.

Giây tiếp theo, anh lặng lẽ thò tay xuống dưới bàn, đầu ngón tay chính xác chạm vào cổ tay Tống Tư Ngâm.

Chuông cảnh báo trong lòng Tống Tư Ngâm vang lên liên hồi, toàn thân cô nổi cả gai ốc.

Cô muốn né tránh nhưng lại bị bàn tay Lệ Quân Sâm siết chặt lấy. Ngón tay anh mang theo nhiệt độ ấm nóng, nhẹ nhàng mơn trớn trên da thịt cô, vừa như trấn an, vừa như cố ý trêu đùa.

Cô thu mình dưới gầm bàn, vừa nghe cuộc đối thoại của hai mẹ con ở phía trên, vừa cảm nhận sự đụng chạm nơi cổ tay.

Tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng sắp nổ tung, ngay cả hơi thở cũng trở nên thận trọng vô cùng. Đầu gối tì lên mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, trong không gian chật hẹp này tràn ngập mùi hương gỗ tuyết tùng hòa quyện với mùi da thuộc – mùi hương đặc trưng của riêng Lệ Quân Sâm.

Gò má cô gần như dán sát vào chiếc quần tây phẳng phiu của anh, có thể cảm nhận rõ ràng những đường nét cơ bắp săn chắc của đôi chân dưới lớp vải.

Giữa tiếng cằn nhằn không dứt của Lệ phu nhân, tay Lệ Quân Sâm bỗng nhiên hạ xuống, không cho phép kháng cự, ấn đầu cô về phía hạ thân mình.

Hơi thở Tống Tư Ngâm lập tức gấp gáp.

Trong không gian kín mít này, cô có thể nghe thấy nhịp tim mình đập như đánh trống, và cả giọng nói sắc sảo của Lệ phu nhân:

“Diêu Chấn Đình cuối tuần nào cũng đi uống trà với mẹ cậu ta, còn con thì sao? Ngay cả việc có bạn gái cũng giấu giếm mẹ.”

Lệ Quân Sâm bật ra một tiếng cười lạnh cực khẽ. Cùng lúc đó, anh nắm lấy tay Tống Tư Ngâm, dẫn dắt cô mở khóa thắt lưng của mình.

Tiếng kim loại bung ra vang lên giòn tan dưới gầm bàn, rõ ràng đến chói tai, ngón tay Tống Tư Ngâm khẽ run.

“Mẹ, nếu mẹ thích Diêu Chấn Đình đến thế, mẹ có thể đến nhận cậu ta làm con nuôi.”

Khi anh nói chuyện, động tác dưới gầm bàn vẫn không hề dừng lại.

Dưới sự điều khiển của anh, Tống Tư Ngâm kéo khóa quần tây xuống. Ngay sau đó, một vật thể nóng bỏng và cứng rắn bật ra, đập mạnh vào gò má cô.

Vật nam tính đó to lớn vô cùng, gân xanh nổi quanh, tỏa ra hơi thở nam tính nồng đậm.

Quy đầu đã rỉ ra chất lỏng trong suốt, đọng thành giọt nơi lỗ niệu đạo.

Sự tiếp xúc đột ngột khiến cô nín thở, bên tai vẫn vang lên giọng của mẹ anh:

“Con biết rõ mẹ không có ý đó mà…”

Ngón tay Lệ Quân Sâm luồn vào làn tóc của Tống Tư Ngâm, nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cô.

Động tác này thoạt nhìn thì dịu dàng, nhưng thực chất lại mang theo sự cường thế không thể chối từ. Anh ấn gáy cô, bắt đôi môi cô áp sát vào vật nóng hổi kia.

Tống Tư Ngâm nhắm mắt, thè đầu lưỡi ra, cẩn thận liếm qua lỗ niệu đạo.

Vị mặn chát lan tỏa trong miệng, kèm theo sự run rẩy rất khẽ của cơ thể anh.

Cô cảm nhận rõ ràng thân gậy đó đang giật giật giữa môi mình, như có sinh mệnh riêng.

Đầu lưỡi cô bắt đầu liếm láp tỉ mỉ, trước tiên là xoay quanh rìa quy đầu, cảm nhận kết cấu da thịt mịn màng nơi đó. Sau đó chậm rãi lướt xuống dưới, dọc theo những đường gân xanh nổi lên trên thân. Mỗi nhịp đập của mạch máu đều truyền đến đầu lưỡi cô rõ ràng, như đang kể lể về dục vọng bị kìm nén của anh.

“Hiếu thảo? Chỉ vì cậu ta biết tháp tùng mẹ đi mua sắm và uống trà?”

Giọng Lệ Quân Sâm đầy vẻ mỉa mai, nhưng Tống Tư Ngâm có thể cảm nhận được cơ đùi anh đang căng cứng. Cô càng ra sức liếm láp hơn, dùng nước bọt làm ướt sũng toàn bộ.

Dưới gầm bàn nơi ánh đèn không chiếu tới, môi lưỡi cô đang thực hiện một cuộc giao hoan bí mật.

Đầu lưỡi cô tập trung chăm sóc vị trí dây hãm, nơi được coi là điểm nhạy cảm nhất. Quả nhiên, khi cô dùng lưỡi nhẹ nhàng trêu chọc chỗ đó, hơi thở của Lệ Quân Sâm rõ ràng đã nặng nề thêm vài phần.

Bàn tay anh đặt trên mặt bàn vô thức siết chặt, đốt ngón tay trắng bệch.

Tống Tư Ngâm há miệng, cố gắng ngậm vào thật sâu. Phần quy đầu chạm vào cổ họng cô mang lại cảm giác buồn nôn nhẹ, nhưng cô cố gắng nhẫn nhịn.

Cô bắt đầu nuốt nhả có nhịp điệu, mỗi lần rút ra đều dùng lưỡi quét qua vùng nhạy cảm dưới quy đầu, mỗi lần đẩy vào đều cố gắng thả lỏng cơ họng.

“Con chưa bao giờ biết mẹ muốn gì.” Giọng Lệ phu nhân bỗng mang theo chút nghẹn ngào, “Sau khi cha con mất đi, mẹ chỉ còn có con thôi…”

Cơ thể Lệ Quân Sâm cứng đờ trong khoảnh khắc – sự thay đổi rất nhỏ, chỉ có Tống Tư Ngâm đang áp sát mới nhận ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận