Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phía dưới váy, quần lót bị kéo xuống đầu gối, bàn tay to của người đàn ông sờ lên chỗ riêng tư ướt đẫm của cô, xoa nắn trên môi âm hộ, xoa đủ mới sờ đến tiểu huyệt không khép được.
“Vẫn luôn chảy nước sao?” Thích Kỳ Niên khàn giọng hỏi.
Gương mặt Minh San nóng bỏng, lại né tránh trong lòng hắn, hừ nhẹ một tiếng “Ừm…”
Cô đều lén đổi một chiếc quần lót, vẫn ướt.
“Thật tao.” Hắn cảm khái một tiếng, lại hỏi “Kẹp nó thoải mái hay không?”
Minh San vẫn nhỏ giọng nói “Ừm.”
Không biết có phải ngọc thạch này từng ngâm thuốc hay không, cắm vào huyệt đạo cô có thể cảm nhận được ý nóng không ngừng kéo dài, đồng thời kích thích hai cái huyệt trước sau của cô, khiến cô thoải mái còn trống rỗng.
Thích Kỳ Niên đẩy môi âm hộ của cô ra, sờ đến cửa tao huyệt, tìm được sợi dây đỏ nối với côn thịt giả, một đoạn ngắn dây đỏ đã bị tao thủy làm cho ướt đẫm, nắm lấy trơn trượt.
Hắn dùng ngón tay câu lấy sợi dây, chậm rãi kéo côn thịt giả ra khỏi hoa huyệt của cô.
“Ừm…” Minh San nhẹ giọng hừ hừ, phối hợp mà thả lỏng cơ thể mình.
Vốn tưởng rằng cha muốn kéo côn thịt giả ra, ai ngờ hắn chỉ kéo côn thịt giả ra một nửa, lại đột nhiên cắm trở về.
Minh San không đề phòng, bị thao đến kêu ra tiếng “A…”
Thích Kỳ Niên cười khẽ, hỏi “Sướng không?”
Minh San hờn dỗi nói “Đáng ghét A ừm…”
Thích Kỳ Niên nắm lấy đoạn dây thừng kia, kéo côn thịt giả ra ngoài lại cắm trở về, cắm vào rút ra mấy cái như vậy, lập tức chơi Minh San đến liên tục thở dốc, chân đều mềm nhũn.
“Cha… A…”
Loại cảm giác này thật sự quá xấu hổ, cô đứng ở trên boong tàu, cởi quần lót, để cha dùng côn thịt giả đùa giỡn tao huyệt của cô, còn bị chơi đến vô cùng sảng khoái.
“Sướng không, tiểu tổ tông.”
“Ừm… Cha, thật sướng… A a…”
Minh San dựa vào trong lòng cha, ỷ vào có áo choàng của hắn che giấu, không kiêng nể gì mà kêu dâm, giống như đây là không gian an toàn nhất thuộc về cô.
Thích Kỳ Niên thì e ngại như vậy không đủ kích thích, hắn nhanh chóng cởi quần lót của Minh San ra, nhét vào trong túi quần mình, lại bảo Minh San ôm lấy váy, xoay người quay lưng về phía hắn, đối mặt với mặt sông rộng lớn.
Minh San thực sự xấu hổ muốn chết, nhỏ giọng nói “Không được… Cha, đừng…”
Vậy mà cha để cô lộ ra hết phía dưới, tuy phía trước là mặt sông mênh mông vô bờ, không có người sẽ thấy được chỗ riêng tư của cô, nhưng lõa lồ như vậy vẫn khiến cơ thể Minh San tê dại, hai chân nhũn ra, gần như sắp không đứng vững.

Bình luận (0)

Để lại bình luận