Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thịt vú ở miệng của anh dính đầy nước miếng dinh dính, màu hồng dần dần chín muồi, trở nên vừa non vừa đỏ, núm vú to và cứng phồng lên thành từng hạt rõ ràng, cọ xát qua lại trên chiếc lưỡi sần sùi của anh.

Thủy dịch trong suốt tràn ra, trực tiếp tưới lên ngón tay anh. Điền Yên ôm cổ anh rên rỉ, sung sướng đến mức gần như mất đi linh hồn. Xương ngón tay nhô lên nghiền mài phần thịt nhô ra bên trong, ngón cái của anh có chút tàn bạo ấn lên âm đế hung hăng chà xát khiến đậu đỏ trở nên vừa đỏ vừa sưng.

Điền Yên thoải mái rơi nước mắt, rên rỉ đứt quãng: “Một bên khác… Một bên khác cũng muốn, anh hút hút một chút đi mà…”

Cô sai sử người ta mà không thèm khách khí chút nào.

Bàng Kinh Phú dành ra một tay ôm eo cô, vân vê xoa nắn đầu vú vắng vẻ bên phải, khoái cảm như dòng điện khiến cô thoải mái tê rần, tê dại đến mức toàn bộ sống lưng cũng cứng lên. Dâm dịch tràn vào như thủy triều, dâng cao liên tục phun ra dưới những cú rút ra cắm vào nhanh chóng của ngón tay anh.

“A a a…”

Ngón tay rút ra cắm vào trong huyệt bơm ra thứ nước nhớp nháp, hòa quyện với tiếng nước bọt khi hút núm vú từ môi và lưỡi anh. Chỉ dựa vào âm thanh này là đã có thể gợi lên một bức tranh ướt át, kiều diễm.

Dâm dịch chảy xuống làm ướt những ngón tay mảnh khảnh của anh, giọt nước dọc theo xương cổ tay một đường chảy xuống, tiện thể làm ướt dây đồng hồ. Thịt non trong miệng huyệt bị ngón tay xoa đến đỏ lên, Điền Yên khóc lóc bảo anh đừng hút nữa.

Người phụ nữ ‘rút điểu vô tình’ sau khi cao trào không đáng để anh đồng tình. Bàng Kinh Phú dùng ngón tay dính đầy nước bóp lên ngực cô một cái, viên anh đào chen chúc vào giữa. Anh điên cuồng mút vào cổ họng, giống như đang cứng rắn muốn hút sữa từ bên trong ra mới cam tâm.

Cơ thể nhạy cảm sau khi cao trào giống như là bị thoa lên một tầng mị dược, một chút kích thích liền khiến cả người nóng bừng và ngứa ngáy. Ngón chân Điền Yên căng chặt, tuyệt vọng kéo dài giọng run rẩy: “Nhả ra, nhả ra đi mà… Không cần… Không cần.”

Bên ngoài cửa sổ, chú chó lớn lông dài màu đen bị tuyết bao phủ khắp người, lông thắt nút dính vào tuyết, cái lưỡi dài thè ra, thở ra sương trắng. Nó nâng móng vuốt thật dày cào cào cửa kính, từ đầu đến cuối vẫn không hiểu tại sao hai người bên trong lại đột nhiên ném nó ở bên ngoài.

Điền Yên đã lâu không ngủ một giấc sâu như vậy. Tối hôm qua, sau khi cô bị ngón tay của Bàng Kinh Phú làm cho cao trào mấy lần, thần kinh mệt mỏi của cô lập tức được thả lỏng.

Điền Yên đang rất buồn ngủ, một con chó lông xù cọ tới cọ lui lên bên mép giường của cô, không ngừng dụi đầu vào lòng bàn tay cô, tiếng thở của nó thật đáng ghét.

Điền Yên xoay người, nắm lấy cánh tay đang ôm eo cô, dùng giọng điệu nũng nịu tủi thân nói: “Dắt nó đi đi mà…”

Hình như Bàng Kinh Phú đã dậy từ rất sớm. Anh nằm ở bên tai cô cười một tiếng, cái tay kia đi vào trong vạt áo ngủ của cô, một đường vuốt ve lên trên bụng cô, chộp lấy bộ ngực nhỏ bé vừa vặn hoàn hảo với lòng bàn tay anh. Mềm non giống như mì vắt, anh bóp trong bàn tay chơi đùa với nó.

“Nó đang gọi em thức dậy đấy, đồ mèo lười.”

Cur há miệng thở hổn hển trước mặt Điền Yên, mắt lom lom nhìn Bàng Kinh Phú.

Nó thông minh biết rằng nếu Điền Yên không thức dậy, Bàng Kinh Phú cũng sẽ không dậy, vậy thì nó phải chịu đói không có cơm ăn.

Mỗi lần chân chó giẫm lên sàn gỗ, móng chân đều phát ra âm thanh giòn vang. Điền Yên có chút phiền muộn, cô buồn ngủ đến không mở mắt nổi, đạp vào chân Bàng Kinh Phú: “Anh dắt nó ra đi, em muốn ngủ.”

Anh kéo đầu vú lên, toàn bộ cái vú nhô lên thành hình tam giác tròn, sau đó chợt buông, thịt mềm rớt xuống, bàn tay lớn to rộng bắt lấy, bao trùm lên. Anh đè đầu vú cứng rắn, bao quanh toàn bộ ngực, dùng sức bóp thật mạnh.

Giống như là nhồi mì vậy, mỗi ngón tay đều có lực đạo riêng, chà đạp bộ ngực mềm mại lại hoàn mỹ.

Điền Yên càng phiền hơn, một con chó còn chưa đủ lại tới một con nữa, cô nóng nảy đá chân trong chăn, cầm cánh tay đang để ngang trước ngực cô kéo xuống: “Anh để cho em ngủ một lúc nữa đi mà.”

“Nghĩ hay quá nhỉ.”

Bàng Kinh Phú mò qua eo cô, cưỡng ép lật cô qua, Điền Yên nằm nghiêng trên giường, quay lưng về phía Bàng Kinh Phú.

Bình luận (0)

Để lại bình luận