Chương 209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh thoải mái không?”
Xúc cảm trong tay hơi lành lạnh, hơn nữa trông nó hiện tại rất đáng yêu, rất dễ bắt nạt, hoàn toàn khác với dáng vẻ hung ác ngày đó.
“Ôn Điềm.” Ôn Diệc Tư bắt lấy bàn tay đang nắm ©ôn thịt anh, hơi dừng một chút, nói: “Em như trở về để chơi đi.”
Ôn Điềm hơi ngây người, cô biết khi còn nhỏ anh trai đã trải qua chuyện gì, vô thức cảm thấy chính mình có chút không đúng.
Cô thu hồi tay, hơi không dám nhìn vẻ mặt của anh.
Rõ ràng rất muốn anh nhưng lại không dám xuống tay với anh, chỉ biết tự mình cúi đầu ở phía sau, tự thức tỉnh bản thân.
“Anh, mỗi ngày em đều nhớ tới anh, mỗi ngày đều nhắn tin chào buổi sáng và chúc anh ngủ ngon…”
“Em đừng như con nít nữa.”
Sau khi anh nói xong mới kịp phản ứng lại, cô vốn là một đứa bé, tự mình lĩnh ngộ mà tháo mắt kính xuống đặt lên tủ đầu giường.
“Là vấn đề chỗ anh, xin lỗi.”
Thoạt nhìn anh bình tĩnh không tưởng nổi, nhưng Ôn Điềm vẫn cảm giác được hiện tại cảm xúc của anh có chút thay đổi.
Giống như bây giờ, anh không cho cô chạm vào, cũng không nghe cô giải thích, cô cũng không biết mình nên làm gì mới tốt.
Ôn Điềm ngốc trị một hồi, trong lòng lại bắt đầu hơi nóng lên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh, anh không vui chỗ nào có thể trực tiếp nói cho em biết… Hiện tại anh như vậy khiến em cảm thấy nghẹn uất.”
Anh hít sâu một hơi lại treo khăn lông trên cổ, quay đầu nhìn cô.
“Theo ý của em, người nào cũng có thể quan trọng hơn anh đúng không?”
Trong giọng nói của anh không mang theo chút cảm xúc gì, nhưng cặp mắt nhạt màu kia lại tăng mạnh cảm giác lương bạc.
“Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện bình thường được không?”
Ôn Điềm mím môi, điên cuồng suy nghĩ xem mình phải làm gì bây giờ.”
Đầu cô loạn như hồ nhão, muốn xuống giường biểu hiện nghiêm túc một chút rồi mới nói.
Nhưng mới vừa bò ra ngoài một chút, tay cô đã bị anh nắm lại, kéo tới.
Sau một trận mất trọng lực, lưng cô đập lên khăn trải giường. Mở mắt nhìn qua, Ôn Diệc Tư đang đè trên người cô, đôi mắt nhìn chằm chằm cô.
Cô nuốt nuốt nước bọt, cảm thấy mùi hương trên người anh trai thật sự quá thơm.
Anh trai vừa chủ động tới gần cô đã hơi thất thần…
“Ôn Điềm.”
“A?”
“Rốt cuộc em có đang nghiêm túc hay không? Hay em chỉ muốn chơi đùa với anh?”
“Chơi… cái gì?” Ôn Điềm không hiểu.
Ôn Diệc Tư nhắm mắt lại, bắt đầu hít sâu lần nữa.
Anh cố gắng đè nén cảm xúc của mình, cuối cùng, hàng mi hơi run run, trực tiếp kéo khăn lông trên vai xuống nắm trong tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận