Chương 209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe vậy, tâm Hạ Tiểu Thỏ lộp bộp nhảy dựng, kinh ngạc sửng sốt, nhìn chằm chằm Âu Dương Kiện Vũ, thần sắc dị thường, “Kiện Vũ, vậy còn con? Có phải con cũng giống như họ, cũng yêu cô gái em trai con yêu phải không?”

“Mẹ…… Đúng vậy.” Kỳ thật, đây là một vấn đề làm người khó mở miệng, nhưng hắn cuối cùng vẫn gật đầu, lựa chọn thành thật khai báo, “Con cũng giống bọn họ, yêu cô ấy.”

“……” Hạ Tiểu Thỏ không nói gì, trên mặt tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng.

Mạc Hoa Khôi bị Thu Tiểu Quân cưỡi bên trên, hai người đang thật ngọt ngào say mê nhập tâm, thời điểm Jack đẩy ngã cửa mới đồng thời quay đầu nhìn qua, nhìn thấy Jack cùng Mạc Thiếu Đình thì cực kỳ kinh ngạc.

“Jack? Thiếu Đình?” Nhìn thấy hai người bọn họ, Thu Tiểu Quân không tránh được, đặc biệt xấu hổ, vội vàng từ trên người Mạc Hoa Khôi tách ra, mặc quần áo thật mau.

Đúng thời điểm dục tiên dục tử lại bị hai cái bóng đèn đại siêu cấp xông vào, Mạc Hoa Khôi sau khi kinh ngạc qua đi thì tức giận đến hộc máu. Hắn nhìn Thu Tiểu Quân với vẻ kinh hoảng thất thố, lập tức choàng tấm chăn đơn lên người, trợn mắt bước nhanh đến trước mặt hai người bọn họ, “Ách, Mạc Thiếu Đình, Jack, nơi này là nhà của ta, phòng ngủ của ta, hai người tới làm gì?”

Từ lúc tiến vào, đôi mắt Mạc Thiếu Đình không giây nào rời khỏi Thu Tiểu Quân.

Nhìn đến đầu tóc bạn, đôi mắt màu hổ phách, hắn trăm phần trăm xác định buổi tối hôm đó ở hoàng cung trong phòng ngủ của mình, mọi sự phát sinh tuyệt đối không phải mình nằm mộng mà là sự thật. Trong lúc nhất thời, hắn không nói hai lời liền đẩy Mạc Hoa Khôi ra, bước nhanh tiến lên giữ chặt tay Thu Tiểu Quân nhanh chóng đi ra ngoài.

Mạc Hoa Khôi thấy thế, trong lòng khẩn trương, một bên tay duỗi ra, cấp tốc giữ chặt tay kia của Thu Tiểu Quân.

“Mạc Hoa Khôi, cậu buông cô ấy ra.” Mạc Thiếu Đình lập tức quát.

“Mạc Thiếu Đình, cậu có phải hay không lẫn lộn đầu đuôi?” Mạc Hoa Khôi tức giận đến bốc khói, nhìn mặt Mạc Thiếu Đình, miệng giương cao cực kỳ trào phúng hỏi, “Trục Nguyệt là người phụ nữ của tôi, chúng tôi yêu nhau, người nên buông cô ấy ra là cậu, là cậu, chứ không phải tôi, hiểu không?”

“Các người thực lòng yêu nhau?” Nghe câu nói đó, Mạc Thiếu Đình trong lòng vừa kéo, thấp thấp đầu, thực khẩn trương khẩn nhìn chằm chằm Thu Tiểu Quân, “Là đúng sao? Em thực yêu cậu ta?”

Hắn giống như sợ hãi sẽ nghe được câu trả lời nào đó, thời điểm hỏi Thu Tiểu Quân những lời này, thanh âm hắn ẩn ẩn có điểm run rẩy.

“……” Thu Tiểu Quân trầm mặc, hoàn cảnh như vậy thật sự làm cô khó xử, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, hắn cùng Mạc Hoa Khôi, ai cô đều không đành lòng thương tổn.

Cô trầm mặc, không thể nghi ngờ làm Mạc Thiếu Đình thực bi thương, chính là, hắn như cũ vẫn duy trì một tia hy vọng, lại lần nữa thật cẩn thận hỏi: “Tiểu Quân, còn anh? Thành thật nói cho anh, em có yêu anh hay không?”

Thu Tiểu Quân nhìn mặt Mạc Hoa Khôi, lại nhìn mặt Mạc Thiếu Đình, không ngừng rối rắm, “Thiếu Đình, em, em…”

“Được, hiện tại anh cũng không vội biết đáp án của em. Bây giờ đi theo anh, anh có chuyện muốn nói rõ, chúng ta tìm một chỗ nào không ai quấy rầy nói chuyện.” Mạc Thiếu Đình như thể biết được cô sẽ không nói, cho dù nói cũng sẽ không nói ra lời làm mình vừa lòng, hắn đơn giản ngắt lời cô, kéo tay cô tiếp tục đi ra ngoài.

Bên này, Mạc Hoa Khôi cũng không buông tay, giữ chặt tay Thu Tiểu Quân không bỏ. “Mạc Thiếu Đình, tên hỗn đản này, mau thả Trục Nguyệt của tôi ra, cô ấy là của tôi.”

“Hừ, Mạc Hoa Khôi, cậu hiện tại nói cô ấy là của cậu, lời nói này còn quá sớm.” Mạc Thiếu Đình hừ lạnh một tiếng, không phục gằn từng chữ.

Ách, cái gì của ngươi của ta?

Nghe những lời này, đầu Thu Tiểu Quân muốn nổ lên, mày nhíu nhíu, nghiêm túc nói với Mạc Hoa Khôi: “Hoa Khôi, em muốn cùng anh ấy nói chuyện, anh buông em ra đi.”

Cô mở miệng muốn mình buông tay, tâm Mạc Hoa Khôi thấp thỏm bất an, “Trục Nguyệt, anh…”

“Nghe lời, em cam đoan với anh, em sẽ trở về.” Cô biết tâm tình của hắn lúc này, lại lần nữa ngắt lời, thấp giọng nói.

Cô nói, cô sẽ trở về. Câu nói ngắn gọn này không thể nghi ngờ là một viên thuốc an thần.

Được nghe lời này, Mạc Hoa Khôi cuối cùng yên tâm, lạnh lẽo nhìn Mạc Thiếu Đình một cái, lúc này mới chậm rãi buông ra tay cô.

Mạc Hoa Khôi vừa buông lỏng tay, Mạc Thiếu Đình liền kéo tay Thu Tiểu Quân đi nhanh ra khỏi phòng ngủ, có thể nói, lời vừa rồi Thu Tiểu Quân nói với Mạc Hoa Khôi làm hắn tức giận không nhẹ, giờ này khắc này trong lòng tuyệt đối chua xót buồn khổ đến khó chịu, hận không thể đem cô kéo đến một nơi rất xa, làm cô không thể nào quay trở lại bên người Mạc Hoa Khôi.

Một khối thịt tươi hương vị ngọt ngào như vậy, mà có tời mấy động vật ăn thịt cùng tranh đoạt, chỉ sợ trong quá trình tranh đoạt sẽ bị đầu rời máu chảy.

Thu phục Mạc Hoa Khôi, Mạc Thiếu Đình cho rằng mình có thể thuận thuận lợi lợi đem Thu Tiểu Quân ra khỏi nhà Mạc Hoa Khôi, không ngờ vừa mới lôi kéo Thu Tiểu Quân vòng qua Hạ Tiểu Thỏ cùng Âu Dương Kiện Vũ, Âu Dương Kiện Vũ cũng bất chợt nổi lên ý tưởng gì đó, hắn bỗng nhiên kéo lại cánh tay kia của Thu Tiểu Quân.

“Ách, Kiện Vũ, cậu đây là có ý tứ gì?” Hắn mặt đen tới không thể nào đen hơn, nhìn Âu Dương Kiện Vũ kéo cái tay bỏ không kia của Thu Tiểu Quân vừa tức giận vừa buồn bực hỏi.

“Tôi muốn nói chuyện với cô ấy.” Âu Dương Kiện Vũ nhìn chằm chằm mặt Thu Tiểu Quân, trịnh trọng nói.

“Chuyện gì cũng phải có thứ tự trước sau, là tôi muốn nói chuyện với Tiểu Quân trước, cậu muốn nói chuyện cùng cô ấy thì chờ sau khi tôi nói xong thì tới phiên cậu.”

“Thiếu Đình, chuyện này tôi biết, nhưng tôi rõ ràng hơn là, trong tình yêu không có thứ tự đến trước đến sau.” Âu Dương Kiện Vũ tin tưởng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận