Chương 209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng ta chuyển nhà, nhanh lên, Quý Đỗ tìm được tôi rồi, chỉ còn một tuần nữa thôi, không thể để tất cả bọn họ tìm được tôi, nếu không tôi lại bị bắt về, ngược lại anh cũng không bảo vệ được tôi!”

Vừa rồi lúc đánh người bất tỉnh, hắn cũng nhận ra Đàm Lam, Đào Đằng cuối cùng cũng biết, tại sao cô lại đưa ra yêu cầu chuyển nhà với hắn

“Em đã sớm biết bọn họ tìm tới em, vì cái gì không chịu nói cho tôi biết, nếu không phải là tôi trở về đúng lúc, em hiện tại đã bị tiểu tử này bắt đi rồi!”

Cô tức giận ngồi ở ghế lái phụ, giơ chân lên, khoanh tay hờn dỗi, “Sao tôi biết được lại có hai người.” Đào Đằng liếc mắt nhìn hai chân không mặc quần của cô, áo phông trắng rộng thùng thình cũng không che đậy được bao nhiêu, lập tức quần lót liền lộ ra.

“Ngồi xuống! Bỏ chân xuống.”

Thanh âm của hắn hung dữ không ít, Vân Tô Tô cúi đầu nhìn thoáng qua hai chân của mình, nhếch lên khóe miệng, nhìn Đào Đằng vẻ mặt vội vàng xao động khởi động xe, hừ hừ một tiếng, thanh âm cố ý kiều diễm.

“Đào ca ca, anh cũng không thể có tư tâm gì với tôi a.”

Hắn đen mặt, nắm chặt tay lái, “Em chỉ như là em gái anh, đừng lo lắng lung tung.”

Hứa Tân vì tìm Vân Tô Tô mà thuê không ít người, các nơi trên thế giới đều có, một khi phát hiện cô liền lập tức báo cáo.

Tìm gần bốn năm, rốt cục cũng có đầu mối liên quan đến cô, có trời mới biết một giây kia hắn hưng phấn cỡ nào, hốc mắt đỏ lên, bật khóc.

Lúc đó còn đang mở hội nghị cấp cao, mười mấy quản lý cấp cao phía dưới nhìn hắn ngồi bên trên gạt nước mắt, tất cả mọi người như là bị sét đánh đồng dạng khiếp sợ tại chỗ.

Trợ lý sắc mặt kinh ngạc, hắn cúp điện thoại, cầm áo khoác tông cửa đi ra.

“Phó chủ tịch, ngài đi đâu vậy?”

“Hội nghị tạm dừng, không mở nữa, chuẩn bị máy bay đi Thụy Sĩ cho tôi.”

Hắn từng ảo tưởng qua mỗi một cảnh tượng được gặp lại cô, ở trên máy bay, rửa mặt chải đầu, cẩn thận tỉ mỉ, râu bị hắn cạo sạch sẽ, không ngừng vuốt vuốt mái tóc của mình, dùng keo xịt tóc chải chỉnh tề.

Lông mày cũng không buông tha, trợ lý ở một bên giúp hắn tu chỉnh, nhìn hắn cứng ngắc ngồi ở chỗ kia, ngay cả tâm tình của hắn cũng trở nên khẩn trương.

Biểu tình nghiêm túc, không giống như là đi gặp người, ngược lại càng giống như là muốn ra chiến trường, tiếng tim đập cuồng loạn rung động, khẩn trương đến hai tay đang run rẩy, không ngừng hít sâu, mồ hôi trên trán đều muốn rơi xuống.

Mười giờ đầu sau khi máy bay cất cách, hắn một lúc cũng không dám nghỉ ngơi, lúc sắp xuống máy bay liền không ngừng sửa sang lại âu phục áo khoác trên người mình, không ngừng hỏi trợ lý trạng thái của mình như thế nào.

Nam trợ lý liên tục gật đầu, “Phó chủ tịch, không có người đàn ông nào có thể so sánh với bộ dáng đẹp trai này của ngài, đã rất hoàn mỹ rồi, ngài không cần lo lắng.”

Hứa Tân trừng mắt nhìn anh ta: “Miệng lưỡi trơn tru, hôm nay nếu cô ấy không thích tôi như vậy, tôi sẽ là người đầu tiên lột da cậu.”

“…… dạ.”

Lúc xuống máy bay, sân bay tư nhân đối diện cũng đỗ một chiếc máy bay, Hứa Tân liếc mắt một cái, đi nhanh về phía sân bay tư nhân, lúc đi ra cửa sân bay, đột nhiên phía sau bị người đụng một cái.

Trợ lý quá sợ hãi vội vàng đỡ lấy hắn, Hứa Tân cau mày, quay đầu nhìn lại, một người đàn ông đeo kính râm cà lơ phất phơ từ phía sau đi tới, mặc quần thể thao thoải mái, một tay đút túi, kéo kính râm trên sống mũi xuống, lộ ra đôi mắt tà mị yêu nghiệt, nhướng mày u một tiếng.

“Quả thật không nhận lầm, bộ dạng lẳng lơ này cũng chỉ có cậu, ăn mặc đẹp như vậy, xem ra cũng là tới tìm Vân Tô Tô a.”

“Lam Đà. ” Quý Đỗ cau mày trừng hắn ta.

Hai người trước đó không phải chưa từng gặp mặt, hơn nữa số lần gặp mặt tương đối thường xuyên, hắn kế thừa xí nghiệp đồ chơi nhà mình, thường xuyên ở trong khách sạn dưới chướng nhà hắn đụng phải đối phương đàm phán hợp tác.

“Đã như vậy, tôi cũng tới tìm cô ấy, nghe nói đã có người nhanh chân đến trước chúng ta.”

“Ai!”

Hắn hiển nhiên không biết, trong phút chốc tâm cũng lạnh đi một nửa.

Lam Đà cười xấu xa: “Cậu nói xem, trước khi đến tôi có nghe người ta nói Quý Đỗ đến Thụy Sĩ công tác, e rằng đã sớm biết Vân Tô Tô ở đâu rồi.”

“Mẹ nó, tên kia!”

Hắn hoàn toàn tức đến choáng váng đầu, bước nhanh về phía trước đi nhanh, chỉ mong người không có bị bắt cóc đi.

Đào Đằng ngày đó sau khi trở về, không nói hai lời liền chuyển nhà, hoá ra hắn cũng đã sớm nhìn phòng ở, dời đến một phòng khác trong nội thành, nơi này xem như khu phố trung tâm mua sắm, nhiều người náo nhiệt, so với vùng ngoại ô vắng vẻ, cô càng thích nơi này hơn.

“Gần đây theo tôi đến công ty, đừng ở nhà một mình, tôi vẫn lo lắng không an toàn.”

Cô đang sửa sang lại vali chuyển nhà, quay đầu lại cười rạng rỡ với hắn: “Đào ca ca quan tâm tôi như vậy, đương nhiên không thành vấn đề, nhưng tôi phải đến công ty, chắc sẽ có người hiểu lầm chứ?”

“Không đâu, em yên tâm đi, bọn họ đều biết tôi có em gái.”

“Vậy là tốt rồi.”

Hắn đi tới gõ gõ đầu cô, “Sợ người khác hiểu lầm quan hệ của chúng ta như vậy sao? Bé con”.

“Đương nhiên rồi, dù sao tiểu tình nhân của anh nhiều như vậy, vạn nhất người nào coi tôi là tình địch, tôi chẳng phải sẽ rất thảm sao.”

Nói tới đây, Đào Đằng liền nhớ tới Vân Tô Tô nói với hắn, tiểu tử tên Văn Đạt kia, dám giúp Đàm Lam mở cửa cho hắn ta, thiếu chút nữa để cho cô bị bắt cóc, người này không thể buông tha.

Cùng hắn đi làm, ngoại trừ ở văn phòng ăn bánh bích quy, uống cà phê, chính là cực kỳ nhàm chán, đến cuối tháng hắn ở công ty bề bộn nhiều việc, Vân Tô Tô nhàm chán ngay cả giữa trưa cũng không muốn ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận