Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Bố Vợ Và Nỗi Lòng Rối Bời
Xem ra tối qua Văn Trọng không nghe thấy gì cả. Nhưng đôi khi sự trùng hợp lại rất kỳ diệu. Trước khi xe khởi hành, Văn Trọng đột nhiên gõ cửa kính xe, đợi cửa kính hạ xuống mới mở miệng: “Mấy ngày nay ba ở nhà buồn quá, hai đứa tranh thủ năm nay sinh cho ba một đứa cháu bế đi.”
Nói xong, ông cũng chẳng quản sắc mặt của đôi nam nữ trong xe, thao thao bất tuyệt kể lại giấc mơ đẹp tối qua, hai mắt tỏa sáng: “Giấc mơ này thật không tồi. Gia Ngộ, con nói xem đây có phải Bồ Tát báo mộng cho ba không?”
Bồ Tát. Văn Trọng càng ngày càng mê tín. Gia Ngộ mặt không biểu cảm kéo cửa kính lên: “Tạm biệt ba.”
Chẳng qua vừa ra khỏi tầm mắt Văn Trọng, Gia Ngộ liền trở nên lúng túng. Liếc mắt chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của Mục Phách, cô khóc không ra nước mắt, xem ra hai người có cùng suy nghĩ. Cho nên tối hôm qua Văn Trọng rốt cuộc có nghe thấy hay không? Tuy Gia Ngộ tin tưởng vào hiệu quả cách âm của nhà mình, nhưng vẫn không thể chắc chắn được.
Bắc Thành chính thức bước vào mùa đông. Tuyết đọng trên cành cây, lá cây khiến những cành trơ trụi cong hẳn xuống. Công việc của Mục Phách tiến triển rất thuận lợi, theo lý thì phải nhàn rỗi hơn trước mới đúng, nhưng vì cuối năm có nhiều ngày nghỉ lễ, ngày nào anh cũng đi sớm về khuya, đến mức Gia Ngộ chẳng mấy khi thấy được bóng dáng anh.
Một mình ở nhà quá buồn chán, ngoài trời lại quá lạnh, Gia Ngộ hiếm khi dậy sớm, lảo đảo đi vào bếp. Mấy ngày trước đó, Mục Phách đã bớt chút thời gian dạy cô làm vài món ăn đơn giản. Cô cũng không ngốc, học rất nhanh, lần đầu tiên làm ra món ăn cũng đầy đủ sắc, hương, vị. Nhưng Mục Phách lại không nỡ để cô tự mình động tay, nên thời gian cô vào bếp cũng không nhiều.
Gia Ngộ dựa vào tủ lạnh đứng ngẩn người một lát, quyết định sẽ làm cơm trưa mang đến cho Mục Phách. Lần này không có Mục Phách ở bên cạnh, căn bếp bị Gia Ngộ làm cho hỗn loạn cả lên. May mắn là giữa tiếng nồi niêu xoong chảo loảng xoảng, món ăn cuối cùng cũng ra lò. Quả nhiên xuống bếp vẫn cần có người phụ giúp.
Gia Ngộ không báo trước cho Mục Phách biết mình sẽ mang cơm đến, cô muốn tạo cho anh một bất ngờ. Trùng hợp là vừa đến cửa khách sạn, Gia Ngộ liền thấy Mục Phách. Anh đang đứng nghiêng người về phía cô, bàn bạc công việc, mày hơi nhíu lại, vẻ mặt nghiêm túc, khác hẳn với dáng vẻ thường ngày ở bên cô. Sức hút của người đàn ông trưởng thành tỏa ra không chút kiêng dè, có vài người đang lén nhìn trộm anh nhưng anh lại không hề để ý, vẫn chuyên tâm vào công việc. Gia Ngộ bất giác cảm thấy tự hào.
Cô lặng lẽ đứng nhìn một lát, không tiến lên làm phiền, đợi anh đứng thẳng người kết thúc cuộc nói chuyện, mũi chân mới khẽ nhúc nhích. Lại thấy một cô gái trẻ đi đến trước mặt Mục Phách, khuôn mặt ửng hồng đưa cho anh một hộp quà. Xem khẩu hình miệng thì giống như đang nói “Giáng Sinh vui vẻ”.
Gia Ngộ thoáng ngẩn người, thì ra ngày mai đã là lễ Giáng Sinh… Tính ra, cô và Mục Phách đã kết hôn được ba tháng rồi. Thời gian trôi qua thật nhanh.
Gia Ngộ vuốt lại tóc, đi đôi giày cao gót chậm rãi bước qua. Khi đến gần Mục Phách hơn, âm thanh lọt vào tai càng trở nên rõ ràng.
“Giáng Sinh vui vẻ. Nhưng quà của cô tôi không thể nhận được, người nhà tôi nhìn thấy sẽ giận đấy.”
Cô gái sững người, lắp bắp hỏi: “Quản lý Mục không phải… độc thân sao?”
Mục Phách làm việc ở khách sạn đã hơn hai tháng. Anh trẻ tuổi, đẹp trai, lúc nói chuyện phiếm thì dịu dàng khiêm tốn, lúc làm việc lại trầm ổn lạnh lùng, chẳng mấy ngày đã khiến phân nửa các cô gái trong khách sạn phải lòng. Mọi người đều đồn rằng anh còn độc thân, anh cũng không hề nghiêm túc phản bác lời đồn này. Sao đến lúc cô ta tặng quà lại nghe được tin tức sét đánh ngang tai thế này?

Bình luận (0)

Để lại bình luận